MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 10: Lời xin lỗi bằng sữa dâu

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 10: Lời xin lỗi bằng sữa dâu

843 từ · ~5 phút đọc

Sau trận ốm "thập tử nhất sinh" (theo lời kể đầy kịch tính của chính chủ), Hải Đăng đã chính thức trở lại. Thế nhưng, trái với dự đoán của Mộc Miên về một màn ăn mừng ồn ào hay những lời cảm ơn sến súa, gã "chó bự" này bỗng dưng trở nên... khép nép lạ thường.

Sáng thứ Hai, khi Mộc Miên vừa đặt chân đến góc thư viện quen thuộc, cô thấy Hải Đăng đã ngồi đó từ bao giờ. Anh không dán giấy quảng cáo, không mang theo loa cầm tay, cũng không bày biện tiệc buffet đồ ăn vặt. Anh chỉ im lặng ngồi lùi sâu vào góc trong cùng, đeo khẩu trang kín mít, trên bàn là một lốc sữa dâu loại cô thích nhất và một hộp bánh tart trứng còn nóng hổi.

Thấy Mộc Miên, Hải Đăng vẫy tay nhè nhẹ, giọng nói qua lớp khẩu trang nghe hơi nghẹt: "Chào buổi sáng, Mộc Miên. Tớ... tớ ngồi cách xa cậu hai mét rồi nhé."

Mộc Miên ngẩn người, đôi mắt mèo chớp chớp: "Anh làm cái trò gì đấy?"

"Tớ suy nghĩ rồi." – Hải Đăng nghiêm túc nói, dù ánh mắt vẫn lấp lánh vẻ hối lỗi – "Hôm nọ tớ đổ bệnh làm cậu phải vất vả chăm sóc. Tớ nhận ra mình đúng là một cái đuôi phiền phức. Đã dị ứng còn cứ thích bám theo người ta, để rồi lăn ra ốm khiến cậu mất cả buổi tối nghỉ ngơi. Thế nên..."

Anh đẩy lốc sữa dâu về phía cô, tay rụt lại ngay lập tức như sợ chạm phải điện giật: "Từ nay tớ sẽ làm một cái đuôi có ý thức. Tớ sẽ giữ khoảng cách an toàn để không hắt hơi vào cậu, cũng không để mình bị ốm làm liên lụy đến cậu nữa. Sữa dâu này là lời xin lỗi chân thành nhất của tớ."

Mộc Miên nhìn lốc sữa dâu, rồi nhìn gã thanh niên cao 1m85 đang cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể trên chiếc ghế nhựa. Sự "ngoan ngoãn" bất thình lình này khiến cô thấy không quen. Bình thường cô sẽ rất vui vì được yên tĩnh, nhưng nhìn vẻ mặt "đáng thương tội nghiệp" của Hải Đăng – hệt như một chú cún Golden bị mắng và phải tự giác đi vào góc tường đứng – trái tim Mèo nhỏ bỗng thấy nhói lên một chút.

Cô bước tới, không ngồi vào chiếc sofa cách xa hai mét mà kéo ghế lại gần bàn của anh.

"Cái gì mà liên lụy? Đừng có tự diễn kịch một mình nữa." – Mộc Miên vừa nói vừa xé bao bì sữa dâu, cắm ống hút vào rồi đẩy một hộp về phía anh – "Uống đi. Anh mà cứ bộ dạng này, người ta lại tưởng tôi bắt nạt anh."

Hải Đăng tròn mắt: "Ơ, cậu không giận tớ phiền sao?"

"Phiền thì vẫn phiền." – Cô nhấp một ngụm sữa, vị ngọt lịm lan tỏa làm tâm trạng cô dịu đi – "Nhưng mà... cá hồi áp chảo hôm nọ cũng ngon, bánh bao xá xíu cũng được, và... chuyện che nắng... coi như huề đi."

Hải Đăng sướng rơn, đôi tai vô hình như dựng đứng lên ngay lập tức. Anh kéo khẩu trang xuống, để lộ nụ cười tỏa nắng quen thuộc: "Thật à? Vậy tớ có thể nhích lại gần thêm một chút không?"

"Nửa mét thôi!" – Mộc Miên giơ tập tài liệu lên làm rào chắn – "Và đeo khẩu trang vào, anh mà hắt hơi vào hộp bánh là tôi 'cào' thật đấy."

"Tuân lệnh Boss!"

Buổi sáng hôm đó, thư viện vẫn yên tĩnh, nhưng không còn cảm giác loãng lẽo như hôm trước. Mộc Miên đọc truyện, Hải Đăng làm bài tập. Thi thoảng, cô lại thấy anh lén nhìn mình, nghiêng đầu quan sát xem cô có đang ngủ gật hay không. Khi thấy đầu cô hơi gục xuống, anh liền nhẹ tay nhẹ chân lấy một quyển sách dày kê thêm vào cạnh bàn để cô có chỗ tựa đầu thoải mái hơn.

Sự cảnh giác của Mộc Miên, vốn là bản năng phòng thủ của loài mèo hướng nội, lần đầu tiên thực sự hạ xuống. Cô nhận ra sự hiện diện của Hải Đăng không còn là một "sự xâm nhập" nữa, mà giống như một thói quen ấm áp.

Trước khi chìm vào giấc ngủ ngắn, Mộc Miên khẽ đẩy hộp bánh tart trứng về phía anh, lầm bầm: "Ăn đi, đừng có nhìn tôi mãi thế. Đồ ngốc."

Hải Đăng cầm miếng bánh, lòng ngọt ngào hơn cả đường. Anh biết, chương 1 của cuộc chiến giành lãnh thổ đã kết thúc. Anh không còn là "kẻ xâm lược" nữa, mà đã chính thức trở thành "người được phép ở lại".

Kết thúc Phần 1, Mèo nhỏ đã bắt đầu quen mùi của Chó Golden. Một hành trình mới, với những rung động nhẹ nhàng và cả những "kẻ phá đám" sắp xuất hiện, đang chờ đợi họ ở phía trước.