Trên đài tỉ thí của Thanh Vân Tông, gió thổi lồng lộng làm tà đạo bào của Lục A Trọng bay phất phơ, tạo nên một phong thái tiêu sái đến lạ kỳ. Đối diện hắn, đại sư huynh Lâm phong đang cầm trường kiếm, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Lâm Phong nhếch mép, giọng nói vang vọng khắp quảng trường:
Lục A Trọng, đừng trách ta không nể tình đồng môn. Ngươi vào tông môn ba năm, ngoại trừ việc cầm quyển sổ tay ghi chép linh tinh thì chẳng có chút tiến triển nào. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thực lực chân chính!
Dưới đài, đám đệ tử bắt đầu xì xào bàn tán:
Kìa, "Vô Ngôn thiên tài" sắp ra chiêu rồi kìa!
Suỵt, khẽ thôi, nghe nói hắn đang tích tụ sát khí, mỗi lần hắn im lặng là một lần trời đất sắp biến sắc đấy.
Lục A Trọng đứng đó, mặt không cảm xúc, nhưng thực tế trong lòng hắn đang gào thét: "Biến sắc cái đầu các ngươi! Ta đang cố nhớ xem khẩu quyết Cầu Lửa bắt đầu bằng chữ gì!"
Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn. Đây là lúc để chứng minh bản thân không phải là phế vật. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào cổ họng, tay bắt ấn quyết, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh.
Lâm Phong giật mình, lùi lại một bước thủ thế: "Khí thế này... chẳng lẽ hắn bấy lâu nay che giấu tu vi?"
Lục A Trọng mở miệng, thanh âm trầm đục vang lên:
C-c-c...
Toàn bộ quảng trường nín thở. Một giây, hai giây, rồi mười giây trôi qua.
C-c-c... c-c-c... - Mặt Trọng bắt đầu đỏ bừng lên như mông khỉ, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
Lâm Phong đổ mồ hôi lạnh: "Chiêu gì mà cần vận công lâu thế này? Chẳng lẽ là Cấm thuật cổ đại?"
Trọng gồng đến mức gân xanh nổi đầy cổ, cuối cùng cũng hét ra được tiếng tiếp theo:
C-c-c... CẦU... CẦU...
Cầu Lửa! Chắc chắn là Cầu Lửa cấp đại viên mãn! - Một đệ tử dưới đài hét lên đầy phấn khích.
Nhưng không. Lục A Trọng nhắm tịt mắt, trong cơn uất nghẹn vì cái lưỡi phản chủ, hắn bỗng thấy một bảng điện tử hiện ra trước mắt: [Hệ thống Nhân Phẩm SSS đã kích hoạt. Phát hiện ký chủ đang gặp lỗi 'Ngôn Linh'. Tiến hành chuyển đổi sang biến thể ngẫu nhiên...]
Trọng mặc kệ cái bảng đó, hắn dùng hết sức bình sinh hét nốt từ cuối cùng:
...C-C-CẦU... KHỈ!
Oanh!
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không có quả cầu lửa nào xuất hiện. Thay vào đó, ngay giữa đài tỉ thí, một cây cầu khỉ bằng tre lắt lẻo, cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh đột ngột mọc lên từ hư không.
Lâm Phong đang vận công đến cực hạn, định tung chiêu đối kháng với "Cầu Lửa", bỗng nhiên thấy mặt đất dưới chân biến mất, thay vào đó là một thanh tre tròn vo, trơn trượt.
Cái quái gì thế này... Á!
Lâm Phong mất đà, đôi giày thêu hoa văn mây bay không giúp ích được gì trên đống rêu xanh. Hắn lảo đảo như một con lật đật, hai tay múa may quay cuồng giữa không trung để tìm điểm tựa, nhưng càng múa thì cây cầu khỉ càng rung rinh dữ dội.
Bõm!
Đại sư huynh thiên tài của Thanh Vân Tông ngã lộn nhào từ trên cao xuống, mặt đập thẳng vào cạnh đài đá trước khi rơi tõm xuống hồ nước bên cạnh trong tư thế "ếch vồ hoa muống".
Cả quảng trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng chim vỗ cánh.
Lục A Trọng đứng trên cây cầu khỉ, nhìn xuống đống hỗn độn bên dưới, trong đầu vang lên tiếng chuông máy móc vui tai: [Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành chiến thắng đầu tay bằng kỹ năng 'Cầu khỉ leo cây'. Đánh giá: Hài hước cấp độ 5 sao. Điểm Nhân phẩm +100!]
Trọng đờ người ra, tay vẫn còn giữ nguyên ấn quyết "Cầu Lửa". Hắn nhìn xuống đại sư huynh đang lóp ngóp bò dậy với cái mũi sưng vù và hai chiếc răng cửa đã không cánh mà bay, rồi lại nhìn cây cầu khỉ dưới chân mình.
Hắn muốn giải thích, muốn nói rằng đây chỉ là sự cố kỹ thuật. Hắn mấp máy môi:
T-t-ta... n-n-n...
Đám đệ tử dưới đài bỗng dưng quỳ sụp xuống, ánh mắt đầy vẻ sùng bái:
Cao nhân! Đúng là cao nhân! Chiêu thức quỷ dị khôn lường, không cần dùng linh lực mà dùng "nhân quả" để đánh bại đối thủ!
Các ngươi thấy không? Lục sư huynh nói "Cầu Khỉ" nghĩa là khinh miệt Lâm sư huynh chỉ là hạng khỉ con múa gậy trước mặt hắn! Thâm thúy, quá thâm thúy!
Lục A Trọng đứng đó, gió vẫn thổi, tóc vẫn bay, nhưng nước mắt hắn đang chảy ngược vào trong. Hắn thề, nếu có thể nói trọn vẹn một câu, hắn sẽ chửi cái thế giới này một trận ra trò.