MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Đạo Cà LămChương 2: HỆ THỐNG NHÂN PHẨM SSS - NÓI KHÔNG NÊN LỜI MỚI LÀ CHÂN LÝ

Đại Đạo Cà Lăm

Chương 2: HỆ THỐNG NHÂN PHẨM SSS - NÓI KHÔNG NÊN LỜI MỚI LÀ CHÂN LÝ

1,356 từ · ~7 phút đọc

Sau cú ngã chấn động của Lâm Phong, quảng trường Thanh Vân Tông rơi vào một trạng thái hỗn loạn kỳ lạ. Các vị trưởng lão trên khán đài cao nhất vốn đang lim dim ngủ gật, nay đồng loạt bật dậy như lò xo, râu tóc dựng ngược vì kinh hãi. Trong mắt họ, việc Lục A Trọng gọi ra một cây cầu khỉ lắt lẻo để hạ gục thiên tài tông môn không chỉ là một trò đùa, mà là một loại thần thông nghịch chuyển nhân quả cực kỳ đáng sợ.

Trong khi đó, "nhân vật chính" của chúng ta, Lục A Trọng, vẫn đang đứng chết trân trên cây cầu khỉ. Hắn nhìn chằm chằm vào cái bảng điện tử đang trôi lơ lửng trước mắt mà chỉ mình hắn thấy được.

[Ký chủ: Lục A Trọng] [Trạng thái: Cà lăm giai đoạn cuối (Bẩm sinh)] [Công pháp: Ngôn Linh Lỗi (Biến lỗi thành Buff)] [Điểm Nhân phẩm: 100] [Kỹ năng bị động: Im lặng là vàng - Sát thương tích lũy: 120%]

Hệ thống này xuất hiện từ lúc nào? Trọng nhớ mang máng là sau khi hắn đập đầu vào tảng linh thạch khi tập bay năm mười tuổi. Từ đó, cái lưỡi của hắn bắt đầu "biểu tình", và mỗi lần hắn cố gắng nói gì đó, thế giới xung quanh lại vận hành theo một cách... rất ba chấm.

"Này, Lục... Lục sư huynh..."

Một giọng nói lảnh lót vang lên phá tan dòng suy nghĩ của hắn. Đó là tiểu sư muội Linh Nhi, người duy nhất trong tông môn không xa lánh hắn, nhưng lại là người có cái tính cách nóng như kem. Nàng chạy đến sát đài tỉ thí, ngước nhìn Trọng với đôi mắt lấp lánh sự sùng bái.

Huynh quá đỉnh! Huynh nói "Cầu Khỉ" là muốn nhắc nhở Lâm Phong rằng hắn chỉ là con khỉ leo cây, không biết lượng sức mình đúng không? Huynh cố tình nói lắp để kéo dài thời gian tích tụ sát khí, khiến hắn lo âu mà tự loạn trận pháp đúng không?

Trọng nhìn Linh Nhi, môi mấp máy:

K-k-không... t-t-ta...

Huynh không cần khiêm tốn! - Linh Nhi ngắt lời ngay lập tức, nàng quay sang đám đông hét lớn - Các ngươi nghe thấy chưa? Lục sư huynh nói "K-k-không" nghĩa là "Không có gì đáng nói", một chiến thắng quá tầm thường đối với huynh ấy!

Trọng há miệng, định cãi lại rằng hắn chỉ đang muốn nói "Không phải thế", nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn của sư muội và ánh mắt e dè của những kẻ xung quanh, hắn chọn cách ngậm miệng. Hắn rút cuốn sổ tay cũ kỹ từ trong ngực áo ra, nhanh tay viết lên đó ba chữ: "Ta mệt rồi."

Hắn giơ cuốn sổ lên cho mọi người xem.

Ôi! Cao nhân quả nhiên có phong thái của cao nhân! Đánh xong một trận kinh thiên động địa như vậy mà chỉ nhẹ nhàng nói một câu "Ta mệt rồi". Thâm thúy! Quá sức thâm thúy!

Lục A Trọng bước xuống đài, mỗi bước đi của hắn trên cây cầu khỉ lắt lẻo đều khiến đám đệ tử bên dưới nín thở. Họ tưởng hắn đang thi triển một loại bộ pháp bí truyền "Lăng Ba Vi Bộ" phiên bản khó, nhưng thực tế là Trọng đang run chân vì sợ ngã giống Lâm Phong.

Vừa về đến căn nhà gỗ nhỏ của mình ở góc khuất tông môn, Trọng liền đóng chặt cửa lại. Hắn nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà và thở hắt ra một hơi dài.

H-h-hệ... t-t-thống!

[Đinh! Có ký chủ. Ngài muốn dùng điểm Nhân phẩm để chữa tật cà lăm hay nâng cấp Ngôn Linh Lỗi?]

Ánh mắt Trọng sáng lên. Chữa cà lăm? Đây là ước mơ cả đời của hắn! Hắn vội vàng gật đầu như bổ củi.

[Tính toán: Để chữa dứt điểm tật cà lăm bẩm sinh, cần 10.000.000 điểm Nhân phẩm. Hiện tại ngài có 100 điểm. Còn thiếu 9.999.900 điểm nữa. Chúc ký chủ may mắn lần sau!]

Trọng muốn chửi thề. Hắn thật sự muốn chửi cái hệ thống này một trận ra trò. Mười triệu điểm? Hắn phải gọi ra bao nhiêu cây cầu khỉ nữa mới đủ?

Đang lúc uất ức, hệ thống bỗng hiện lên một thông báo mới:

[Nhiệm vụ tân thủ: 'Hảo sư huynh lương thiện'. Nội dung: Lâm Phong đang bị thương và uất ức ở hồ nước, hãy đến an ủi hắn. Phần thưởng: 200 điểm Nhân phẩm và kỹ năng 'Hơi thở của gió' (Phiên bản lỗi).]

Trọng xoa xoa cằm. An ủi Lâm Phong? Tên đó vừa bị hắn làm cho mất hai cái răng cửa, giờ mà đến "an ủi" thì không khác gì xát muối vào vết thương. Nhưng vì 200 điểm nhân phẩm, vì tương lai nói chuyện lưu loát, Trọng quyết định lên đường.

Hắn cầm theo túi hạt dưa – vật bất ly thân giúp hắn bình tĩnh mỗi khi "kẹt đĩa" – và đi về phía y tế xá của tông môn.

Tại đó, Lâm Phong đang nằm trên giường bệnh, quấn băng gạc đầy mặt, ánh mắt nhìn trần nhà đầy vẻ tuyệt vọng. Thấy bóng dáng áo trắng của Lục A Trọng bước vào, Lâm Phong giật nảy mình, suýt nữa ngã khỏi giường.

Ngươi... ngươi đến đây làm gì? Sỉ nhục ta chưa đủ sao? - Lâm Phong giọng nói lắp bắp vì mất răng.

Trọng đứng đó, phong thái vẫn cực kỳ lạnh lùng (thực ra là vì hắn đang bận rặn sắp xếp từ ngữ trong đầu). Hắn tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ chân thành. Trọng muốn nói: "Đừng buồn, đó chỉ là tai nạn thôi."

Hắn mở miệng:

Đ-đ-đừng... đ-đ-đừng...

Lâm Phong run rẩy:

Đừng cái gì? Ngươi định bảo ta đừng có ý định trả thù sao? Ngươi định phế bỏ tu vi của ta à?

Trọng lắc đầu, cố gắng đẩy từ tiếp theo ra:

...đ-đ-đừng... B-B-BUỒN... C-C-C...

Hệ thống bỗng lóe lên tia sáng đỏ rực: [Cảnh báo: Lỗi phát âm! Chuyển đổi 'Buồn C-c-c' sang biến thể...]

...C-C-CƯỜI... Đ-Đ-ĐI! - Trọng hét lên.

Lâm Phong ngẩn người. Cười đi? Giữa lúc hắn thê thảm nhất, Lục A Trọng lại đến tận giường bệnh bảo hắn "Cười đi"? Đây không phải là sỉ nhục, đây là chà đạp nhân phẩm đến tận cùng!

Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt, một luồng sức mạnh vô hình từ "Nhân Phẩm SSS" giáng xuống. Lâm Phong bỗng thấy cơ mặt mình co giật liên hồi. Hắn không muốn cười, nhưng cái miệng mất răng của hắn cứ thế toác ra đến tận mang tai.

Ha... ha... hắc hắc... hu hu... ha ha ha!

Lâm Phong vừa cười vừa khóc, tiếng cười vang vọng khắp y tế xá, nghe thê lương đến mức khiến chim chóc bên ngoài cũng phải bay tán loạn. Các đệ tử khác chạy vào xem, thấy Lâm Phong đang cười điên dại trước mặt một Lục A Trọng tĩnh lặng như tờ, ai nấy đều rùng mình.

Các ngươi thấy không? Lục sư huynh không những đánh bại đối thủ, mà còn dùng "Đại Hỷ Lạc Pháp" để hóa giải thù hận trong lòng Lâm sư huynh! Nhìn Lâm Phong cười hạnh phúc thế kia kìa!

Trọng đứng đó, tay vẫn đặt trên vai Lâm Phong, túi hạt dưa trong túi áo khẽ rơi ra một hạt. Hắn thầm nghĩ: "Xong đời rồi, lần này thì ta trở thành ác ma thật rồi."

[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng: 'Hơi thở của gió' - Biến thể: 'Gió giật cấp 12'. Ghi chú: Mỗi lần ký chủ thở dốc vì nói lắp, một cơn lốc xoáy sẽ xuất hiện.]

Trọng thở dài một cái thật mạnh.

Vù... oanh!

Một cơn lốc nhỏ bất ngờ xuất hiện giữa phòng, thổi bay toàn bộ băng gạc trên mặt Lâm Phong và hất tung vị y sư đang đứng gần đó vào vách tường.

Lục A Trọng nhanh chóng quay lưng đi thẳng, bước chân gấp gáp. Hắn phải về nhà viết sổ tay ngay lập tức: "Tuyệt đối không được đi an ủi người bệnh."