MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Đạo Cà LămChương 3: TRẬN TỈ THÍ ĐẦU TIÊN - TỪ CẦU LỬA THÀNH CẦU KHỈ

Đại Đạo Cà Lăm

Chương 3: TRẬN TỈ THÍ ĐẦU TIÊN - TỪ CẦU LỬA THÀNH CẦU KHỈ

1,261 từ · ~7 phút đọc

Tiếng cười điên dại của Lâm Phong vẫn còn ám ảnh Lục A Trọng suốt dọc đường từ y tế xá trở về. Hắn thề là mình đã thấy vị y sư già nhìn mình bằng ánh mắt nhìn một tên biến thái thích hành hạ bệnh nhân. Nhưng kệ đi, đại đạo mênh mông, ai mà chẳng có vài sự hiểu lầm nhỏ nhặt? Quan trọng là cái bảng thuộc tính của hắn vừa nhảy số.

[Điểm Nhân phẩm: 300]

Con số này làm Trọng thấy ấm lòng đôi chút. Hắn đẩy cửa bước vào gian nhà gỗ của mình, chưa kịp đặt mông xuống ghế thì một luồng kình phong đã thổi bay cái cửa vừa đóng.

Lục... A... Trọng! Huynh đứng lại đó cho ta!

Linh Nhi sư muội lao vào như một cơn lốc nhỏ, gương mặt xinh xắn đỏ bừng vì chạy nhanh, hoặc vì phấn khích quá độ. Nàng chính là "phiên dịch viên" tự phong kiêm người gây rắc rối số một của Trọng.

Huynh thật quá đáng! Sao huynh có thể giấu diếm muội lâu như vậy? Tuyệt chiêu "Cười đến chết" đó là công pháp gì? Muội vừa nghe thiên hạ đồn rằng huynh đã khai sáng ra một trường phái tu tiên mới: "Hài Hước Chứng Đạo"!

Trọng run tay, vội vàng lấy cuốn sổ tay ra viết xoạch xoạch: "Ta chỉ muốn an ủi hắn thôi."

Linh Nhi cầm cuốn sổ, đọc xong thì mắt sáng quắc như đèn pha:

Muội hiểu rồi! "An ủi" trong từ điển của huynh nghĩa là "An nghỉ trong nụ cười" đúng không? Thâm túy! Huynh quả nhiên là người có nội tâm phong phú và thâm sâu nhất Thanh Vân Tông!

Trọng gục đầu xuống bàn. Hắn thầm nghĩ, nếu nàng mà đi làm tình báo, chắc chắn cả thế giới sẽ đánh nhau vì những thông tin sai lệch mất thôi. Nhưng Linh Nhi không để hắn yên, nàng kéo tay hắn lôi xềnh xệch ra ngoài.

Đi mau! Trưởng lão truyền gọi. Vì trận thắng "vô tiền khoáng hậu" của huynh với Lâm Phong, tông môn quyết định đẩy nhanh kỳ sát hạch nội môn. Huynh phải tham gia trận tỉ thí chính thức đầu tiên tại đấu trường trung tâm!

Trọng nghe xong, mặt tái mét. Lại tỉ thí? Cái hệ thống "Ngôn Linh Lỗi" này mỗi lần kích hoạt là một lần hắn muốn độn thổ. Hắn mấp máy môi:

T-t-ta... k-k-không...

Huynh nói "Ta không sợ" đúng không? Khí thế tốt lắm! - Linh Nhi dõng dạc dịch lại cho cả dãy nhà cùng nghe.

Đến đấu trường, không khí nóng hừng hực. Hàng ngàn đệ tử vây quanh, tiếng hò reo vang dội. Lần này, đối thủ của Trọng là Triệu Thiết, một kẻ tu luyện thể hình, da thịt cứng như thép nguội, nổi tiếng với chiêu "Thái Sơn Áp Đỉnh".

Triệu Thiết bước lên đài, mỗi bước chân đều làm sàn đá rung chuyển. Hắn nhìn Trọng, gầm lên:

Lục A Trọng! Đừng tưởng trò mèo "Cầu Khỉ" của ngươi có tác dụng với ta. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi mưu mẹo đều vô dụng! Xem chiêu! THÁI SƠN ÁP ĐỈNH!

Thân hình khổng lồ của Triệu Thiết nhảy vọt lên không trung, linh lực tụ lại thành một bóng núi mờ ảo đè sụp xuống đầu Trọng. Áp lực kinh hồn khiến tà áo Trọng bay phần phật.

Hệ thống trong đầu Trọng điên cuồng nhấp nháy: [Phát hiện áp lực cực đại! Đề xuất sử dụng chiêu thức phòng thủ: 'Băng Phong Thiên Địa'. Sát thương tích lũy từ sự im lặng: 200%. Kích hoạt!]

Trọng gồng mình, mặt đỏ tía tai. Hắn biết mình phải đọc đúng khẩu quyết, nếu không sẽ bị đè thành bánh tráng. Hắn mở miệng, gân cổ nổi lên:

Đ-đ-đóng... đ-đ-đóng...

Triệu Thiết ở trên không cười lạnh: "Đóng cái gì? Đóng quan tài cho ngươi sao?"

Trọng uất nghẹn, chữ "Băng" kẹt cứng ở cổ họng, hắn chỉ kịp hét đại cái từ đang hiện ra trong đầu vì quá lo lắng cho gian nhà gỗ chưa khóa cửa của mình:

...Đ-Đ-ĐÓNG... CỬA!

[Đinh! Kích hoạt biến thể Nhân Phẩm SSS: 'Đóng Băng Thiên Địa' chuyển đổi thành 'Đóng Cửa Thả Gián'!]

Một âm thanh Rắc vang lên. Ngay giữa không trung, một cánh cửa gỗ cũ nát, mục rỗng đột ngột xuất hiện, to bằng cả một căn phòng. Cánh cửa mở toang, hút trọn thân hình khổng lồ của Triệu Thiết vào bên trong trước khi đóng sầm lại bằng một tiếng Rầm khô khốc.

Cánh cửa lơ lửng giữa trời, rung bần bật. Bên trong truyền ra tiếng hét thất thanh của Triệu Thiết:

Cái gì đây? Sao nhiều chân thế này? Tránh ra! Đừng bò vào tai ta! Á! GIÁN!!! CỨU TAAAA!

Hàng ngàn đệ tử bên dưới há hốc mồm. Họ thấy từ những kẽ nứt của cánh cửa gỗ, hàng vạn con gián đen kịt, bóng loáng chui ra, bò lổm ngổm khắp bề mặt cửa. Tiếng rung cánh vù vù tạo thành một loại âm thanh gây tê liệt màng nhĩ.

Mười giây sau, cánh cửa tan biến. Triệu Thiết rơi bịch xuống sàn đấu, toàn thân co giật, mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm: "Nhiều chân quá... chúng nó biết bay... chúng nó biết bay..."

Trọng đứng đó, mặt xanh mét. Hắn thề là hắn cũng sợ gián. Hắn lùi lại ba bước, hơi thở dốc vì mệt.

[Đinh! 'Hơi thở của gió' kích hoạt!]

Vù... vù vù!

Mỗi nhịp thở của Trọng tạo ra một cơn cuồng phong nhỏ. Cơn gió thổi bay đám gián còn sót lại về phía khán đài các trưởng lão. Các vị cao nhân ngày thường đạo mạo, nay đồng loạt tung người nhảy loạn xạ, tay chân múa may gạt gián như đang tập dưỡng sinh.

Lục... Lục A Trọng! - Đại trưởng lão vừa phủi một con gián trên râu vừa run rẩy hét - Ngươi... ngươi dùng loại tà thuật gì vậy?

Linh Nhi sư muội nhanh nhảu nhảy lên đài, dõng dạc tuyên bố:

Các vị trưởng lão không hiểu sao? Đây chính là "Cửa Ngục Tâm Linh"! Lục sư huynh muốn nhắc nhở chúng ta rằng, tu vi dù có cứng như sắt thép, nhưng nếu tâm hồn vẫn sợ hãi những điều nhỏ bé, thì vẫn chỉ là phế vật! Đám gián kia chính là hóa thân của những dục vọng tầm thường đó!

Toàn trường im lặng. Sau đó là một tiếng ồ lên thán phục.

Hóa ra là vậy! Lục sư huynh không dùng chiêu thức, huynh ấy dùng triết học để giáo huấn chúng ta!

Đại trí nhược ngu! Nói lắp chính là để chúng ta có thời gian suy ngẫm về lời dạy của huynh ấy!

Trọng đứng đó, tay run run lấy túi hạt dưa ra cắn một hạt cho đỡ sợ. Hắn nhìn xuống cuốn sổ tay, định viết "Ta muốn về nhà", nhưng hệ thống lại hiện lên thông báo:

[Đinh! Chiến thắng oanh liệt. Điểm Nhân phẩm +500. Danh tiếng 'Kẻ điên cuồng' tăng 20%. Tặng kèm danh hiệu: 'Chủ nhân của những sinh vật nhiều chân'.]

Trọng nhắm mắt lại. Hắn cảm thấy "Đại đạo" của mình không phải là tu tiên, mà là tu nhục. Nhưng nhìn đám đông đang cuồng nhiệt gọi tên mình, hắn bỗng nhận ra một điều: Cà lăm cũng tốt, ít nhất là khi hắn không biết nói gì, thiên hạ sẽ tự động thêu dệt cho hắn những lý do cực ngầu.

Hắn giơ tay lên, định chào mọi người.

C-c-chào...

Cả đấu trường đồng loạt lùi lại mười mét, thủ thế cực kỳ cẩn trọng.

Ngài ấy định ra chiêu rồi! Chạy mau!

Trọng: "..."