Tin tức về việc Lục A Trọng dùng một cánh cửa gỗ mục nát triệu hồi hàng vạn "Linh trùng nhiều chân" để hạ gục Triệu Thiết đã lan đi với tốc độ của một cơn lốc xoáy. Chỉ trong một đêm, danh tiếng của hắn tại Thanh Vân Tông đã biến chất một cách kinh khủng.
Sáng hôm sau, khi Trọng vừa hé cửa định ra suối múc nước, hắn suýt nữa thì đánh rơi cái gáo dừa. Trước cửa phòng hắn, một hàng dài đệ tử đang đứng xếp hàng ngay ngắn, tay bưng lễ vật, mặt mày cung kính.
Trọng ngẩn người, lắp bắp:
C-c-c... cái... cái...
Huynh thấy chưa! - Linh Nhi từ đâu nhảy ra, chắn ngay trước mặt hắn, dõng dạc nói với đám đông - Lục sư huynh nói "C-c-c... cái... cái" nghĩa là "Cái đám các ngươi đến đây làm gì?", một câu hỏi mang tính triết học về mục đích sống của nhân sinh!
Đám đệ tử đồng loạt quỳ xuống:
Bẩm Lục sư huynh! Chúng em đến đây để xin một lời chỉ điểm! Nghe đồn sư huynh có khả năng nhìn thấu tương lai, mỗi lời nói ra đều là thiên cơ bất khả lộ!
Trọng đứng hình. Hắn nhìn sang Linh Nhi, hy vọng nàng giải vây. Nhưng Linh Nhi lại đang bận kiểm kê lễ vật, nàng quay lại nháy mắt với hắn:
Huynh đừng ngại, cứ phán đại vài câu đi. Hệ thống "Ngôn Linh" của huynh chẳng phải là dùng để "độ" chúng sinh sao?
Trọng uất nghẹn. Hắn rút cuốn sổ tay ra, viết một dòng chữ lớn: "Ta không biết bói toán!"
Linh Nhi cầm cuốn sổ, nhìn qua rồi dõng dạc đọc:
Sư huynh nói: "Ta không biết... bói toán theo cách thông thường!". Đúng vậy, huynh ấy dùng thần giao cách cảm! Ai có câu hỏi gì, hãy tự nhìn vào mắt huynh ấy mà tìm câu trả lời!
Một đệ tử mập mạp run rẩy tiến lên:
Thưa sư huynh, em tu luyện mười năm vẫn chưa phá cảnh. Xin sư huynh cho em một lời khuyên.
Trọng nhìn gã béo, trong lòng thầm nghĩ: "Ngươi béo thế này, chắc là do lười tập thôi." Hắn định nói: "Ngươi nên chạy bộ nhiều vào."
Nhưng vừa mở miệng, hệ thống lại "nhảy số": [Kích hoạt kỹ năng bị động: 'Im lặng là vàng'. Sát thương tích lũy: 300%. Phát hiện vận may của đối phương đang bị tắc nghẽn tại vùng bụng.]
Trọng gồng mình:
Ngươi... ngươi... c-c-c...
"C-c-c" là gì ạ? - Gã béo hồi hộp.
Trọng định nói "Chạy bộ", nhưng chữ "Ch" lại biến thành:
...C-C-C... CÁM! ĂN... ĂN... CÁM!
[Đinh! Kích hoạt biến thể Nhân Phẩm: 'Chạy bộ' chuyển đổi thành 'Thực phẩm linh dược'. Chúc mừng ký chủ kiến tạo ra 'Cám tăng linh'!]
Vừa dứt lời, từ trên trời rơi xuống một bao tải chứa đầy một loại bột màu vàng nhạt, mùi thơm nồng nặc bốc lên. Gã béo ngơ ngác nhìn bao tải, rồi nhìn Trọng.
Linh Nhi nhanh như chớp:
Trời ơi! Đây chính là "Linh Cám Đại Đạo"! Sư huynh muốn ngươi phải chịu khổ, ăn cám để rèn luyện ý chí, đồng thời trong cám này có chứa tinh hoa của đất trời!
Gã béo cảm động đến phát khóc, ôm bao cám chạy mất hút. Ba ngày sau, có tin đồn gã béo đó sau khi ăn hết nửa bao cám bỗng nhiên tiêu chảy ba ngày ba đêm, thải sạch tạp chất trong người và đột phá liên tiếp hai tầng cảnh giới.
Thế là, danh hiệu "Thần bói toán" của Lục A Trọng chính thức được đóng dấu mộc đỏ.
Giang hồ bắt đầu đồn đại: Lục A Trọng là một vị cao nhân bị "nguyền rủa bởi thiên cơ". Vì hắn biết quá nhiều bí mật của trời đất, nên mỗi khi nói ra, lưỡi của hắn bị đạo trời ngăn cản, dẫn đến việc nói lắp. Những từ hắn nói vấp chính là những đoạn mã hóa của vũ trụ, ai hiểu được sẽ thăng thiên, ai không hiểu sẽ... ăn cám (theo nghĩa đen).
Trọng ngồi trong phòng, đau khổ cắn hạt dưa. Hắn nhìn vào bảng hệ thống: [Điểm Nhân phẩm: 1200] [Danh tiếng: 'Thần bói toán cà lăm' - Cấp độ: Sơ nhập giang hồ]
Hắn thở dài một hơi.
Vù... oanh!
Cơn gió từ "Hơi thở của gió" lại thổi bay cái mái tranh vừa mới sửa của hắn.
Lúc này, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ quỷ bước vào phòng. Hắn tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo khiến túi hạt dưa của Trọng cũng phải đóng băng.
Lục A Trọng? - Giọng nói của kẻ lạ mặt khàn đặc.
Trọng run cầm cập, tay quờ quạng tìm cuốn sổ tay nhưng không thấy. Hắn đành dùng khẩu hình:
N-n-ngươi... l-l-là... ai?
Kẻ đeo mặt nạ lạnh lùng rút ra một thanh đoản kiếm:
Có người thuê ta đến lấy mạng ngươi. Họ nói ngươi quá nguy hiểm, cái miệng của ngươi có thể đảo lộn trật tự thế giới. Trước khi chết, ngươi có muốn trăn trối điều gì không?
Trọng nhìn thanh kiếm sáng loáng, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn muốn nói: "Ta chỉ là một người bình thường bị cà lăm thôi, xin tha mạng!"
Hắn lấy hết sức bình sinh, vận dụng toàn bộ 300% sát thương tích lũy từ sự im lặng bấy lâu nay. Hắn mở miệng, âm thanh trầm đục và uy nghiêm đến lạ thường:
Ngươi... ngươi... đ-đ-đừng...
Sát thủ khựng lại: "Đừng cái gì? Đừng giết ngươi? Vô ích thôi!"
Trọng hét lên từ cuối cùng:
...Đ-Đ-ĐỪNG... ĐI... ĐI... Đ-Đ-ĐÁI!
[Đinh! Kích hoạt biến thể Ngôn Linh Lỗi: 'Tha mạng' chuyển đổi thành 'Bàng quang bùng nổ'!]
Tên sát thủ bỗng nhiên biến sắc. Hắn buông rơi thanh kiếm, hai tay ôm chặt lấy bụng dưới, đôi chân khép chặt lại, run rẩy kịch liệt. Gương mặt sau lớp mặt nạ trở nên xanh lét, rồi tím tái.
Ngươi... ngươi đã làm gì ta? - Tên sát thủ rên rỉ - Tại sao... tại sao ta lại thấy... không thể nhịn nổi nữa?
Trọng đứng đó, mặt đầy vẻ hối lỗi, định nói "Ta xin lỗi":
S-s-xin... s-s-xin...
Xin cái gì? Ngươi định xin thêm một đòn nữa à? Không! Ta đầu hàng! Ta đi đây! - Tên sát thủ quay lưng, chạy với tốc độ nhanh nhất đời mình về phía nhà vệ sinh công cộng của tông môn, vừa chạy vừa hét lên những âm thanh tuyệt vọng.
Trọng nhìn theo cái bóng chạy đi của sát thủ, trong đầu vang lên tiếng hệ thống: [Đinh! Chiến thắng một sát thủ chuyên nghiệp bằng cách tác động vào nhu cầu sinh học. Điểm Nhân phẩm +800. Kỹ năng mới: 'Lời nguyền bồn cầu'.]
Trọng gục đầu xuống bàn gỗ. Hắn nhận ra rằng, từ nay về sau, có lẽ hắn không cần phải sợ bất kỳ ai nữa. Bởi vì trên đời này, không có gì đáng sợ bằng một kẻ có thể điều khiển... bàng quang của đối thủ chỉ bằng một câu nói vấp.