Đêm đó, sau khi tiễn chân gã sát thủ tội nghiệp đang ôm bụng chạy đi tìm nơi giải quyết nỗi buồn, Lục A Trọng ngồi thẫn thờ trước chiếc gương đồng cũ kỹ. Ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn một vẻ u uất khó tả. Hắn chạm tay lên cổ họng, nơi dường như luôn có một khối đá vô hình chặn đứng mọi dòng cảm xúc mỗi khi hắn muốn thốt ra lời.
Bên ngoài, tiếng dế kêu ri rỉ. Trọng mở ngăn kéo bí mật dưới gầm giường, lấy ra một chiếc hộp gỗ long não đã phủ bụi thời gian. Đây là di vật duy nhất mà cha hắn để lại trước khi biến mất vào mười năm trước. Trong hộp không có bí kíp tuyệt thế, cũng không có linh thạch vạn năm, chỉ có một bức thư được phong ấn bằng một loại chú pháp kỳ lạ mà Trọng chưa bao giờ mở được.
Nhưng hôm nay, khi hắn chạm vào phong thư, hệ thống bỗng nhiên rung lên bần bật.
[Đinh! Phát hiện 'Phong Ấn Ngôn Từ' cấp độ Thần Thoại. Yêu cầu 2000 điểm Nhân phẩm để giải mã. Ký chủ có đồng ý chi trả?]
Trọng nhìn con số điểm tích lũy vừa kiếm được từ tên sát thủ bàng quang yếu, tim hắn thắt lại. 2000 điểm là một con số khổng lồ, nhưng bí mật về cái lưỡi "phản chủ" này còn giá trị hơn thế. Hắn nghiến răng, gật đầu.
[Trừ 2000 điểm Nhân phẩm. Giải mã thành công!]
Bức thư tự bốc cháy, biến thành những hạt sáng nhỏ li ti chui tọt vào đại não của Trọng. Một đoạn ký ức xa xưa hiện về như một cuốn phim quay chậm.
Trong ký ức, cha hắn – một người đàn ông có phong thái ung dung, giọng nói trầm ấm – đang bế hắn trên tay. Cha hắn không phải là một tu sĩ bình thường, ông là hậu duệ của gia tộc Lục thị, những người nắm giữ huyết mạch "Ngôn Linh Chân Đế". Truyền thuyết kể rằng, tổ tiên Lục thị chỉ cần nói một câu "Trời sập", thì bầu trời sẽ nứt toác ngay lập tức. Sức mạnh này quá khủng khiếp, đến mức Đạo Trời nảy sinh đố kỵ và giáng xuống một lời nguyền lên dòng tộc.
"Kẻ mang thiên mệnh Ngôn Linh, mỗi khi mở miệng sẽ làm thiên địa đảo điên. Để bảo vệ trật tự nhân gian, lưỡi của ngươi phải bị thắt lại. Ngươi chỉ có thể nói trôi chảy khi trái tim ngươi đạt đến sự vô ngã, hoặc khi... ngươi chửi thề."
Trọng bàng hoàng. Hóa ra, tật cà lăm không phải là một căn bệnh bẩm sinh, mà là một chiếc "phanh trì hoãn" mà Đạo Trời cưỡng ép lắp vào người hắn. Nếu hắn nói chuyện lưu loát, mỗi câu cảm thán "Trời nóng quá" có thể biến cả vùng đất thành hỏa diệm sơn. Cà lăm chính là cách để giảm thiểu sát thương của Ngôn Linh xuống mức... hài hước.
[Đinh! Chân tướng hé lộ. Kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện: 'Tìm lại tiếng nói đã mất'. Phần thưởng: Nâng cấp Hệ thống Nhân Phẩm lên phiên bản 2.0.]
Đúng lúc Trọng đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, cửa phòng lại bị tông mạnh lần nữa. Linh Nhi sư muội lao vào, lần này mặt nàng tái mét, hơi thở hổn hển:
Huynh... huynh còn ngồi đây cắn hạt dưa à? Trưởng lão thực thi pháp luật đang kéo đến kìa! Tên sát thủ lúc tối... hắn vừa mới bò ra khỏi nhà vệ sinh đã đi tố cáo huynh dùng tà thuật "hành hạ bàng quang" của hắn. Hắn nói huynh là kẻ biến thái nhất giới tu tiên!
Trọng giật mình, vội vàng viết vào sổ: "Hắn muốn giết ta trước!"
Linh Nhi đọc xong, giậm chân thình thịch:
Muội biết! Nhưng vấn đề là cách huynh phản kháng quá... quái đản! Các trưởng lão cho rằng huynh đang luyện "Uế Thổ Chú Pháp", một loại công pháp tà môn dùng chất thải để tấn công đối phương. Đây là điều cấm kỵ của tông môn!
Chưa kịp nói hết câu, bên ngoài đã vang lên tiếng quát như sấm rền:
Lục A Trọng! Mau ra đây chịu tội! Ngươi dám ở trong tông môn thi triển tà thuật dơ bẩn, làm ô uế thanh danh Thanh Vân Tông!
Trọng bước ra sân. Đứng trước mặt hắn là Nhị trưởng lão – một lão già nổi tiếng khó tính và cực kỳ ưa sạch sẽ. Lão đang cầm một chiếc khăn tay che mũi, ánh mắt nhìn Trọng như nhìn một bãi phân bò.
Ngươi có gì để bào chữa không? - Nhị trưởng lão hất hàm.
Trọng run run, đứng trước áp lực của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cổ họng hắn lại bắt đầu "treo máy". Hắn muốn giải thích rằng đó là Ngôn Linh biến thể, không phải tà thuật.
T-t-ta... k-k-không... l-l-luyện...
Nhị trưởng lão mất kiên nhẫn:
Luyện cái gì? Ngươi định nói ngươi không luyện tà thuật? Bằng chứng rành rành ra đó, tên sát thủ kia giờ vẫn chưa dám rời khỏi bồn cầu quá ba bước chân!
Trọng đỏ mặt, gân cổ nổi lên. Sự uất ức về lời nguyền gia tộc cộng với sự vô lý của lão già trước mặt khiến hắn bùng nổ. Hắn nhớ lại lời cha dặn trong ký ức: "Khi ngươi chửi thề, Ngôn Linh sẽ bộc phát mượt mà nhất."
Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu và hét lên một câu mà hắn đã nghe đám đệ tử hư hỏng hay nói với nhau:
C-c-cái... lão già... thối tha... NHƯ CỦ CẢI!
[Đinh! Kích hoạt Ngôn Linh biến thể: 'Thái Sơn Áp Đỉnh' bị nhầm thành 'Thái Rau Áp Củ'. Nhân phẩm SSS bộc phát!]
Một vầng sáng vàng kim từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Nhị trưởng lão. Trước sự chứng kiến của hàng trăm đệ tử đang đứng xem náo nhiệt, thân hình gầy gò của lão bỗng nhiên phình to ra, da dẻ trở nên trắng muốt và mọng nước. Chỉ trong chớp mắt, Nhị trưởng lão uy nghiêm đã biến mất, thay vào đó là một củ cải trắng khổng lồ cao bằng hai đầu người, mặc đạo bào, đang đứng chôn chân dưới đất.
Cả tông môn lâm vào im lặng tuyệt đối.
Lục A Trọng cũng ngẩn ngơ. Trong tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một con dao bếp sáng loáng, tỏa ra linh khí bức người. Một bộ kỹ năng "Thái rau thần thánh" truyền thẳng vào đại não.
Hệ thống vang lên: [Nhiệm vụ phụ: 'Đầu bếp của Đạo Trời'. Hãy thái lát đối thủ trước khi hắn kịp hoàn nguyên!]
Trọng nhìn củ cải khổng lồ có khuôn mặt nhăn nhó của Nhị trưởng lão, lại nhìn con dao trong tay. Hắn không nói được, nhưng hành động của hắn thì cực nhanh. Với tốc độ mắt thường không thể theo kịp, Trọng múa dao tạo thành một dải ánh sáng bạc.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Những lát củ cải mỏng như cánh ve, đều tăm tắp bay ra không trung, xếp thành một hình bông sen khổng lồ ngay giữa sân. Nhị trưởng lão không hề đau đớn, nhưng lão cảm thấy nhân phẩm của mình đang bị bào mỏng theo từng lát cắt.
Khi Trọng dừng tay, Nhị trưởng lão đã thu nhỏ lại kích thước ban đầu, nhưng quần áo đã biến thành những sợi "củ cải bào" tả tơi. Lão đứng đó, ngơ ngác nhìn bông sen củ cải tuyệt đẹp dưới chân mình, rồi nhìn sang Lục A Trọng đang cầm dao bếp với phong thái của một vị Thần bếp ẩn thế.
Linh Nhi sư muội lập tức quỳ xuống, hô lớn:
Sư huynh thật vĩ đại! Huynh đã dùng chiêu "Hóa Thân Thực Vật" để nhắc nhở Nhị trưởng lão rằng: Người tu hành phải thanh đạm như củ cải, không được sân si, không được hôi thối! Đây là một bài học về đạo đức bằng ẩm thực!
Đám đệ tử vốn đang sợ hãi, nay bỗng thấy có lý lạ thường, đồng loạt tung hô:
Lục sư huynh vạn tuế! Đệ nhất đầu bếp tu tiên! Một đao định nhân phẩm!
Nhị trưởng lão lúc này chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Lão không thấy mùi tà thuật, chỉ thấy một mùi... củ cải tươi mát lan tỏa khắp nơi. Lão hừ lạnh một tiếng, rồi che mặt chạy biến, bỏ lại một câu: "Ta... ta đi rửa mặt!"
Lục A Trọng buông con dao xuống, dao lập tức tan biến thành linh khí. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, lòng thầm nghĩ: "Cha ơi, lời nguyền này... hình như có gì đó sai sai. Tại sao con lại thấy làm đầu bếp còn dễ hơn làm tiên nhân thế này?"
[Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Vả mặt trưởng lão bằng củ cải'. Điểm Nhân phẩm +1500. Kỹ năng mới: 'Thần Đao Thái Rau'.]
Trọng thở dài, lấy cuốn sổ tay ra viết: "Ngày mai, ta muốn ăn thịt, không ăn củ cải nữa."