MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Đạo Cà LămChương 6: NHIỆM VỤ ĐẦU TIÊN - THU THẬP "NƯỚC SUỐI RÍU RÍT"

Đại Đạo Cà Lăm

Chương 6: NHIỆM VỤ ĐẦU TIÊN - THU THẬP "NƯỚC SUỐI RÍU RÍT"

1,212 từ · ~7 phút đọc

Sau vụ "Củ cải hóa" Nhị trưởng lão, Lục A Trọng đã chính thức trở thành nhân vật không ai muốn đụng tới nhất Thanh Vân Tông. Không phải vì họ sợ tu vi của hắn, mà vì họ sợ bị biến thành một loại rau củ nào đó rồi bị thái lát đều tăm tắp ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Hệ thống bỗng nhiên rung lên một hồi chuông báo động, phá tan sự yên tĩnh hiếm hoi trong căn phòng của Trọng.

[Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến: Bước ra thế giới.] [Nội dung: Tiến tới Rừng Sương Mù, thu thập 1 bình 'Nước suối ríu rít'. Đây là nguyên liệu bắt buộc để pha chế 'Trà Thanh Lưỡi' – bước đầu tiên trong quá trình điều trị cà lăm.] [Phần thưởng: 1000 điểm Nhân phẩm, Mở khóa kỹ năng 'Chạy nhanh như thổi' (Biến thể lỗi).]

Trọng nhìn dòng chữ "điều trị cà lăm", hai mắt sáng rực như đèn pha. Hắn vội vàng thu dọn hành lý, thực ra chỉ là một xấp sổ tay mới, vài chiếc bút lông và túi hạt dưa đầy ắp.

Thế nhưng, vừa bước ra cổng tông môn, một bóng dáng quen thuộc đã đứng đợi sẵn với nụ cười rạng rỡ đến mức làm Trọng muốn quay xe đi thẳng vào trong.

Sư huynh! Muội biết ngay huynh sẽ đi mà! - Linh Nhi nhảy chân sáo tới, thanh kiếm sau lưng nàng rung lên bần bật theo nhịp phấn khích - Trưởng lão nói huynh cần đi rèn luyện tâm tính, nên đã phái muội đi "hộ giá" kiêm "thông ngôn". Huynh thấy muội chu đáo không?

Trọng nhìn trời, thở dài một hơi. Hắn mấp máy môi:

T-t-ta... m-m-muốn... t-t-tự...

Huynh nói: "Ta muốn chúng ta cùng đi hưởng thụ tự nhiên" đúng không? Được thôi, đi nào! - Linh Nhi kéo tay Trọng lôi đi xềnh xệch, không cho hắn có cơ hội giải thích rằng từ hắn định nói là "Tự đi một mình".

Rừng Sương Mù nằm cách tông môn ba mươi dặm, là nơi linh khí hỗn loạn, sương che phủ quanh năm. Sau nửa ngày đường, cả hai đã đứng trước cửa rừng. Không khí nơi đây đặc quánh, im lìm đến đáng sợ.

Trọng rút cuốn sổ ra viết: "Cẩn thận, có mùi yêu khí."

Linh Nhi liếc nhìn, gật đầu cái rụp:

Muội hiểu rồi, huynh nói: "Cẩn thận, muội đẹp như tiên khí". Huynh dạo này dẻo miệng quá nha!

Trọng: "..."

Đúng lúc này, từ trong bụi rậm, một con Hổ Răng Kiếm cấp 2 lao ra. Nó gầm vang một tiếng, linh lực tỏa ra cuồn cuộn. Linh Nhi lập tức rút kiếm, chắn trước mặt Trọng:

Sư huynh tránh ra, để muội xử nó!

Nhưng con hổ này không đơn giản, nó né được đường kiếm của Linh Nhi và lao thẳng về phía Trọng. Trọng hoảng hốt, trong đầu điên cuồng tìm kiếm khẩu quyết phòng thủ. Hắn nhớ lại chiêu "Vạn Kiếm Quy Tông" mà hắn từng thấy các đại sư huynh luyện tập.

Hắn giơ ngón tay lên, gồng mình hét lớn:

V-v-vạn... v-v-vạn... v-v-vạn...

Con hổ dừng lại giữa không trung, ánh mắt nó hiện lên vẻ nghi hoặc. Kẻ này đang dùng chú ngữ gì mà lặp đi lặp lại như bị treo máy thế kia?

Trọng tiếp tục:

...V-V-VẠN... SỰ... NHƯ... Ý!

[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: 'Vạn Kiếm Quy Tông' bị lỗi thành 'Vạn Sự Như Ý'.]

Bầu trời rừng sương mù bỗng nhiên nứt ra một khe hở vàng kim. Thay vì hàng vạn thanh kiếm sắc lẹm, hàng hà sa số những bao lì xì màu đỏ thắm rơi xuống như mưa rào. Một bao lì xì trúng ngay đầu con hổ, khiến nó ngã lăn quay. Những bao khác rơi xung quanh, tạo thành một biển đỏ rực rỡ.

Con hổ vốn là linh thú có chút trí tuệ, thấy bao màu đỏ thì tò mò, dùng móng vuốt cào nhẹ vào một bao. Ngay lập tức, một làn khói màu hồng tỏa ra.

Hắt... xì! - Con hổ hắt hơi một cái, rồi đôi mắt nó bỗng nhiên mờ mịt, nó nằm xuống bắt đầu gãi tai, lăn lộn trên đống lì xì, miệng phát ra tiếng "meo meo" như một con mèo nhỏ đang phê cỏ mèo.

Linh Nhi há hốc mồm:

Đây... đây là "Vạn Bao Thu Phục"? Sư huynh, huynh không chỉ dùng lì xì để hối lộ đạo trời, mà còn dùng nó để đánh vào lòng tham của yêu thú sao? Thâm thúy quá!

Trọng nhìn con hổ đang nằm ngửa bụng ra cầu vuốt ve, trong lòng cạn lời. Hắn tiến tới gần con suối gần đó. Nước suối ở đây không chảy thành dòng mà bắn lên từng hạt, phát ra âm thanh "ríu rít" như tiếng chim hót.

Hắn múc một bình nước, hệ thống báo hiệu: [Nhiệm vụ hoàn thành 50%. Hãy mang nước về pha trà.]

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía sau thác nước:

Kẻ nào dám lấy trộm linh dịch của bản tọa, lại còn dùng vật phẩm dơ bẩn này làm loạn tâm trí thủ hạ của ta?

Một nam tử mặc hắc y bước ra, trên trán có một vảy rồng đen óng ánh. Đây chính là Hắc Long Vương, chủ nhân của Rừng Sương Mù. Áp lực từ hắn tỏa ra khiến Linh Nhi không chịu nổi mà quỳ sụp xuống.

Trọng đứng đó, chân run cầm cập, nhưng vì hệ thống đang tích lũy "Im lặng là vàng" lên tới 500%, người hắn bỗng phát ra một vầng hào quang bình thản đến lạ lùng.

Hắc Long Vương nhìn Trọng, nhíu mày:

Ngươi không sợ ta? Ngươi đang tích tụ loại bí thuật gì mà khí thế lại thâm sâu như bể cả vậy?

Trọng muốn nói: "Đừng đánh ta, ta chỉ muốn xin nước thôi." Nhưng vì quá sợ, hắn lắp bắp:

N-n-ngươi... n-n-ngươi... l-l-là...

Hắc Long Vương nheo mắt: "Ta là gì?"

Trọng nấc lên một cái:

...L-L-LÀ... C-C-CON... SÂU... Đ-Đ-ĐẤT!

[Đinh! Kích hoạt biến thể Ngôn Linh Lỗi: 'Hắc Long Vương' chuyển đổi thành 'Giun Đất Vương'!]

Một làn khói xám bao trùm lấy vị vương giả oai nghiêm. Trong sự ngỡ ngàng của Linh Nhi, Hắc Long Vương cao ngạo bỗng nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một con giun đất to bằng bắp tay, đang ngơ ngác ngoáy đuôi trên nền đất ẩm.

Trọng nhìn con giun, rồi nhìn cái bình nước trong tay. Hắn vội vàng cầm lấy bình nước, túm lấy cổ áo Linh Nhi đang đứng hình và vắt chân lên cổ mà chạy.

[Đinh! Kích hoạt kỹ năng: 'Chạy nhanh như thổi'. Ghi chú: Ký chủ chạy càng nhanh, tiếng gió lùa qua miệng sẽ phát ra âm thanh 'Phò phò phò' khiến mọi người tưởng huynh là một con quái thú tốc độ.]

Trên đường chạy về, tiếng gió rít qua kẽ răng Trọng vang lên:

Phò... phò... phò...

Linh Nhi bị xách đi, tóc bay ngược ra sau, hét lớn:

Sư huynh! Huynh không những biến rồng thành giun, mà còn vừa chạy vừa cười "Phò phò" sỉ nhục hắn sao? Huynh đúng là đệ nhất sát nhân tâm mà!

Trọng khóc không ra nước mắt. Hắn chỉ muốn về nhà uống trà thôi mà, tại sao đời hắn lại toàn là những màn "vả mặt" kỳ dị thế này?