MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Đạo Cà LămChương 7: GẶP GỠ NỮ CHÍNH - NÀNG LÀ KẺ MÙ ĐIẾC (NÊN KHÔNG CHÊ ANH NÓI CHẬM)

Đại Đạo Cà Lăm

Chương 7: GẶP GỠ NỮ CHÍNH - NÀNG LÀ KẺ MÙ ĐIẾC (NÊN KHÔNG CHÊ ANH NÓI CHẬM)

1,234 từ · ~7 phút đọc

Sau khi thoát khỏi Rừng Sương Mù với một bình nước suối và một tâm hồn bị tổn thương vì phải vừa chạy vừa cười "Phò phò", Lục A Trọng dừng chân bên một bờ suối nhỏ vắng vẻ. Linh Nhi sư muội sau khi bị xách đi một quãng đường dài thì đã lăn ra ngủ gục bên gốc cây, miệng vẫn còn lẩm bẩm về "bí thuật hóa giun" của đàn anh.

Trọng nhẹ nhàng nhóm lửa, định bụng đun nước suối pha trà theo chỉ dẫn của hệ thống. Đúng lúc này, một luồng hương thơm thanh khiết như hoa sen tuyết thoảng qua.

Cách đó không xa, bên dưới một tán cây cổ thụ rủ bóng xuống mặt hồ, có một thiếu nữ đang ngồi. Nàng mặc bộ y phục trắng đơn sơ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh tú đến mức khiến cảnh sắc xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt. Điều lạ là, dù Trọng đang nhóm lửa gây ra tiếng động, nàng vẫn ngồi yên bất động, tựa như một bức tượng ngọc.

Trọng định thần, tò mò tiến lại gần. Hắn muốn hỏi xem đây là ai nhưng vừa mở miệng:

V-v-vị... t-t-tiên...

Thiếu nữ không có phản ứng. Trọng hơi khựng lại, nghĩ thầm chắc mình nói nhỏ quá. Hắn hít một hơi, gân cổ nổi lên:

T-t-tiên... t-t-tử... đ-đ-đừng... s-s-sợ...

Vẫn là một sự im lặng tuyệt đối. Thiếu nữ bỗng nhiên đưa tay ra phía trước, đôi tay thon dài khẽ chạm vào không trung như đang tìm kiếm điều gì đó. Lúc này Trọng mới nhận ra, ánh mắt nàng tuy rất đẹp nhưng lại không có tiêu cự. Nàng không nhìn thấy.

Hệ thống trong đầu Trọng bỗng nhiên nảy số: [Đinh! Phát hiện nhân vật quan trọng: Vân Hy. Trạng thái: Ngũ quan khiếm khuyết (Mù và Điếc bẩm sinh do 'Thiên Kiếp Thể').] [Ghi chú: Đối với nàng, âm thanh hay hình ảnh đều không tồn tại. Nàng chỉ cảm nhận thế giới bằng linh hồn.]

Trọng sững sờ. Một cảm giác đồng cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng hắn. Hắn bị thế giới cười nhạo vì nói không nên lời, còn nàng lại bị thế giới từ chối cho nghe và thấy. Hắn bước lại gần, ngồi xuống cách nàng một khoảng vừa đủ.

Hắn không cần dùng sổ tay, vì nàng không thấy. Hắn cũng không cần cố gắng nói nhanh, vì nàng không nghe. Trọng bỗng cảm thấy tự do lạ thường. Lần đầu tiên trong đời, hắn có thể mở miệng mà không sợ bị phán xét.

T-t-ta... l-l-là... T-t-trọng... - Trọng nói rất chậm, từng chữ đứt quãng nhưng lại mang theo một sự chân thành hiếm có.

Vân Hy bỗng nhiên quay đầu về phía hắn. Nàng không nghe thấy tiếng hắn, nhưng dường như nàng cảm nhận được sự rung động của linh lực trong không khí khi hắn phát âm. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, nàng chậm rãi ra hiệu bằng tay, rồi lại khẽ viết lên lòng bàn tay mình một chữ: "Tĩnh".

Trọng hiểu. Nàng cảm nhận được sự "tĩnh lặng" trong tâm hồn hắn, một sự tĩnh lặng sinh ra từ việc phải im lặng quá lâu.

Hắn pha xong ấm trà "Thanh Lưỡi", rót một chén đẩy về phía nàng. Vân Hy chạm vào chén trà, cảm nhận hơi ấm, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Nàng gật đầu, ra hiệu rằng trà rất ngon.

[Đinh! Kích hoạt hiệu ứng: 'Đồng bệnh tương lân'. Nhân phẩm SSS bộc phát!] [Kết quả: Trà Thanh Lưỡi không chỉ giúp ký chủ bớt cà lăm, mà còn tạo ra một sợi dây liên kết tâm linh với người đối diện. Ký chủ có thể truyền đạt suy nghĩ thông qua ý niệm mà không cần dùng lời nói.]

Trọng nhắm mắt lại, thử truyền đi một ý nghĩ: "Nàng... tên là Vân Hy phải không?"

Thiếu nữ giật mình, đôi vai khẽ run lên. Nàng "nghe" thấy giọng nói của hắn vang lên ngay trong tâm thức của mình – một giọng nói trầm ấm, rõ ràng, không hề có chút vấp váp hay cà lăm nào.

"Ngài là ai? Tại sao giọng nói của ngài... lại thuần khiết đến vậy?" – Tiếng lòng của Vân Hy vọng lại.

Trọng bàng hoàng. Hóa ra khi không dùng đến cái lưỡi bị nguyền rủa, linh hồn của hắn lại có thể giao tiếp một cách hoàn hảo đến thế.

Hắn mỉm cười, một nụ cười mà không ai thấy được trừ nàng: "Ta chỉ là một kẻ... thích im lặng."

Cả hai ngồi đó, giữa rừng sương mù tĩnh mịch, giao tiếp với nhau bằng những luồng ý nghĩ nhẹ nhàng như gió thoảng. Vân Hy kể cho hắn nghe về việc nàng vốn là công chúa của một quốc gia cổ đại, nhưng vì mang thiên phú quá lớn nên bị thiên địa phong ấn ngũ quan để cân bằng. Trọng cũng kể cho nàng nghe về "Nhân phẩm SSS" và những tình huống dở khóc dở cười mà cái lưỡi của hắn gây ra.

Nàng bật cười, tiếng cười không phát ra âm thanh nhưng rung động cả mặt hồ: "Lục đại ca, huynh nói 'Cầu khỉ' mà biến ra cầu thật sao? Huynh quả thực là người thú vị nhất mà muội từng 'gặp'."

Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên báo động: [Cảnh báo! Sát khí đang tiếp cận. 500 mét phía Đông. Đám người của Hắc Long Vương (dưới hình dạng giun đất) đã hồi phục và đang kéo theo chi viện!]

Vân Hy dường như cũng cảm nhận được mặt đất rung chuyển, nàng khẽ nắm lấy tay áo Trọng: "Huynh mau đi đi, chúng tìm muội đấy. Muội là chìa khóa để mở Bí Cảnh, chúng sẽ không tha cho huynh đâu."

Trọng đứng phắt dậy. Hắn nhìn Vân Hy, rồi nhìn về phía những bóng đen đang lao tới. Lần này, hắn không hề sợ hãi. Hắn cảm thấy "Im lặng là vàng" trong người mình đang cuộn trào một sức mạnh khủng khiếp chưa từng có sau một thời gian dài đàm đạo tâm linh.

Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vân Hy, truyền đi một ý niệm cuối cùng: "Đ-đ-đợi... t-t-ta... n-n-nấu... c-c-cơm..."

Trọng bước ra phía trước, đối diện với hàng chục yêu binh đang hung hãn lao tới. Hắn mở miệng, nhưng không phải để nói lắp, mà là để chuẩn bị cho một cú "vả mặt" mang tầm vóc thiên địa.

Hắn nhìn tên cầm đầu – một con yêu hổ cao lớn – và bắt đầu gồng mình:

V-v-vạn... v-v-vạn...

Đám yêu binh cười nhạo:

Lại là thằng cà lăm này! Mau giết nó rồi bắt con nhỏ mù kia về!

Trọng lạnh lùng nhếch môi:

...V-V-VẠN... SỰ... NHƯ... Ý!

[Đinh! Sát thương tích lũy 800%. Biến thể Nhân Phẩm đặc biệt: 'Vạn Sự Như Ý' nâng cấp thành 'Lì Xì Tử Thần'!]

Lần này, không phải bao lì xì bình thường rơi xuống, mà là những quả bom hình bao lì xì, bên trên có ghi chữ "Phúc" cực lớn. Chúng rơi xuống đất và nổ tung thành những đám mây khói màu tím, khiến quân thù không kịp trở tay.

Trọng quay lại, xách theo Linh Nhi vẫn còn đang ngáy khò khò, dắt theo Vân Hy biến mất vào màn sương dày đặc.

[Đinh! Nhiệm vụ cứu mỹ nhân hoàn thành. Điểm Nhân phẩm +2000. Mở khóa kỹ năng bị động: 'Thần giao cách cảm'.]