Trong khi sương mù dày đặc của rừng thiêng đang che giấu dấu vết của nhóm ba người, Lục A Trọng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Một tay hắn dắt Vân Hy – nàng thiếu nữ mù điếc với vẻ mặt bình thản đến lạ lùng, tay kia vẫn đang xách cổ áo Linh Nhi. Cô tiểu sư muội này vốn nổi tiếng nóng nảy, ấy vậy mà sau trận "mưa bom lì xì" kinh thiên động địa lúc nãy, nàng vẫn ngủ say sưa, thỉnh thoảng còn chép miệng như đang mơ thấy được ăn đùi gà.
[Đinh! Hệ thống cảnh báo: Hiệu ứng 'Lì xì tử thần' sẽ kết thúc trong 60 giây. Đám yêu binh sẽ tỉnh lại và chúng sẽ cực kỳ... cáu kỉnh.]
Trọng nhìn xuống đôi chân mình, nơi kỹ năng "Chạy nhanh như thổi" đang phát huy tối đa công suất. Mỗi bước chân của hắn chạm đất đều tạo ra một luồng khí xoáy, và âm thanh "Phò... phò... phò..." thoát ra từ kẽ răng hắn khiến lũ chim rừng kinh hãi bay tán loạn. Hắn muốn dừng lại để thở, nhưng ý nghĩ về việc đối đầu với một quân đoàn yêu thú đang tức giận vì bị trúng độc "Phúc Lộc Thọ" khiến hắn không dám chậm trễ.
"Lục đại ca, huynh đang lo lắng sao?" – Giọng nói trong trẻo của Vân Hy vang lên trong tâm trí hắn.
Trọng giật mình, ý niệm trả lời ngay lập tức: "T-t-ta... s-s-sợ... t-t-tụi... n-n-nó..."
Vân Hy khẽ mỉm cười, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tay áo hắn: "Đừng sợ. Muội cảm nhận được xung quanh huynh có một tầng hào quang bảo hộ rất kỳ lạ. Nó không giống linh lực thông thường, nó giống như... sự ưu ái của chính vận mệnh vậy."
Trọng cười khổ. "Sự ưu ái" mà nàng nói chính là cái hệ thống Nhân phẩm SSS chết tiệt này, thứ luôn biến những lời cầu nguyện bình thường của hắn thành những thảm họa hài hước cho đối thủ.
Bỗng nhiên, từ phía sau, một tiếng gầm vang trời cắt ngang bầu không khí. Hắc Long Vương (sau khi thoát khỏi kiếp giun đất bằng một loại bí thuật lột xác đau đớn) đã đuổi tới nơi. Hắn hiện giờ không còn là nam tử hào hoa, mà là một con rồng đen nhỏ dài khoảng hai trượng, vảy rồng dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận.
Lục A Trọng! Ngươi dám biến ta thành con sâu đất, lại còn dùng thứ khói tím hôi hám đó sỉ nhục quân đoàn của ta! Hôm nay, dù có phải đốt cháy cả khu rừng này, ta cũng phải lột da ngươi!
Hắc Long Vương há miệng, một luồng Long Tức đen kịt, mang theo sức nóng của địa ngục phun thẳng về phía lưng Trọng.
Trọng cảm nhận được cái nóng sau gáy. Hắn biết mình không thể chạy thoát được nữa. Hắn buông Vân Hy và Linh Nhi xuống một bụi cỏ mềm, xoay người lại, mặt đỏ gay vì dồn sức. Hắn muốn dùng chiêu "Đóng Băng Thiên Địa" để chặn luồng lửa lại.
Đ-đ-đóng... đ-đ-đóng...
Hắc Long Vương cười lạnh:
Đóng cái gì? Ngươi định đóng băng Long Tức của ta sao? Nằm mơ đi!
Trọng gào lên chữ cuối cùng:
...Đ-Đ-ĐÓNG... CỬA!
[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: 'Đóng Băng Thiên Địa' chuyển đổi thành 'Đóng Cửa Thả Gián'. Sát thương cộng dồn từ 800% 'Im lặng là vàng' được kích hoạt!]
Ầm!
Ngay trước mũi Long Tức, một cánh cửa gỗ mục nát, to lớn như một ngọn núi nhỏ đột ngột mọc lên từ lòng đất. Luồng lửa đen đập mạnh vào cánh cửa, nhưng thay vì thiêu rụi nó, ngọn lửa bị hút sạch vào cái khe cửa hẹp một cách vô lý.
Hắc Long Vương ngẩn ngơ:
Cái gì thế này? Một cái cửa gỗ?
Nhưng sự ngạc nhiên của hắn chưa dừng lại ở đó. Cánh cửa gỗ từ từ hé mở, phát ra tiếng "két... két..." rợn người. Từ bên trong, không phải linh lực hay phép thuật, mà là hàng triệu, hàng tỷ con gián khổng lồ, mỗi con to bằng cái bát tô, mắt đỏ sọc, cánh đập phành phạch lao ra như một cơn lốc xoáy màu nâu đất.
Đây không phải gián thường, đây là "Gián Hỗn Mang" – kỹ năng đặc biệt của hệ thống Nhân phẩm. Chúng không cắn người, nhưng chúng có một khả năng đặc biệt: Siêu cấp gây ức chế tâm lý.
Hàng vạn con gián lao vào quấn lấy vảy rồng của Hắc Long Vương, chúng chui vào tai, vào mũi, bò lổm ngổm trên đôi mắt đỏ của hắn.
Á á á! Biến đi! Lũ sinh vật hạ đẳng này! Cút ra! - Hắc Long Vương điên cuồng vẫy vùng, hắn vốn là rồng, là chủng tộc ưa sạch sẽ và cao ngạo nhất. Việc bị hàng triệu con gián bò lên người là một cực hình vượt xa cả việc bị chém nghìn đao.
Trọng đứng đó, nhìn vị vương giả oai nghiêm đang nằm lăn lộn trên đất, vừa khóc vừa mếu để phủi gián, trong lòng hắn bỗng dâng lên một sự thương cảm sâu sắc. Hắn định nói: "Ta thực sự không cố ý."
Nhưng môi hắn vừa mấp máy:
T-t-ta... x-x-xin...
Hắc Long Vương hét lên:
Đừng nói nữa! Ta xin ngươi đừng nói nữa! Mỗi lần ngươi mở miệng là đời ta lại tàn thêm một nấc! Ta đi! Ta đi ngay đây!
Hắc Long Vương biến thành một làn khói đen, chạy trối chết về phía sâu trong rừng, theo sau là một "đuôi" gián dài dằng dặc vẫn đang kiên trì bám đuổi.
Trọng thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay lại nhìn Vân Hy. Nàng vẫn ngồi đó, dù không thấy gì nhưng nàng đang nghiêng đầu, dường như đang cố gắng hình dung tại sao đối thủ lại thét lên thảm thiết như vậy.
"Lục đại ca, huynh vừa triệu hồi... thứ gì đó rất đáng sợ sao?" – Ý niệm của nàng truyền tới, mang theo chút tò mò ngây ngô.
Trọng lau mồ hôi trên trán, ý niệm đáp lại: "K-k-không... c-c-chỉ là... v-v-vài... n-n-người... b-b-bạn... nhỏ... th-thôi."
Lúc này, Linh Nhi bỗng giật mình tỉnh dậy. Nàng dụi mắt, nhìn thấy cánh cửa gỗ mục nát đang dần tan biến và mặt đất đầy những dấu chân lạ lùng. Nàng nhìn Trọng với ánh mắt sùng bái tột độ:
Sư huynh! Huynh vừa dùng "Môn Thần Trấn Thủ" để đuổi Hắc Long Vương đi sao? Muội nghe thấy tiếng hắn khóc lóc van xin! Trời ơi, sư huynh của muội đúng là dùng đức thu phục rồng, dùng cửa gỗ định giang sơn!
Trọng chỉ biết cười trừ. Hắn lấy bình nước suối ra, nhớ lại nhiệm vụ của hệ thống.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đánh bại Hắc Long Vương lần thứ hai bằng kỹ năng 'Đóng Cửa'. Nhân phẩm +1500. Vật phẩm thưởng: 'Trà cụ Ngôn Linh'.]
Trọng nhìn bộ ấm trà bằng ngọc hiện ra trong tay, cảm thấy con đường chữa trị tật cà lăm của mình đang tiến gần hơn một bước. Nhưng hắn không biết rằng, ở một nơi xa xôi trong tông môn, các vị trưởng lão đang theo dõi cuộc hành trình của hắn qua một tấm gương pháp thuật, và tất cả bọn họ đều đang... run rẩy.
Nhị trưởng lão (người vẫn còn ám ảnh mùi củ cải) run giọng nói:
Các huynh đệ có thấy không? Hắn biến rồng thành giun, rồi lại dùng gián để truy sát rồng... Kẻ này... kẻ này không phải là thiên tài, hắn là một tên điên có nhân phẩm bị nguyền rủa! Chúng ta tuyệt đối không được để hắn trở về tông môn một cách bình thường!
Trưởng lão cả trầm tư hồi lâu rồi lên tiếng:
Truyền lệnh đi. Lục A Trọng không cần làm nhiệm vụ nữa. Bảo hắn... đi dự Hội nghị các Tông môn đi. Để hắn sang phá phách mấy tông môn đối thủ, chúng ta cần được yên tĩnh một thời gian.
Trọng ở trong rừng, hắt hơi một cái rõ to. Hắn không biết rằng, danh tiếng "Thần điên cuồng" của mình đã chính thức đạt đến một tầm cao mới.