Tại đại điện của Thanh Vân Tông, bầu không khí căng thẳng bao trùm. Ba vị trưởng lão quyền cao chức trọng đang ngồi vây quanh "Gương Truyền Ảnh", đôi mắt dán chặt vào bóng dáng của Lục A Trọng đang lững thững dắt theo Vân Hy đi ra khỏi Rừng Sương Mù.
Nhị trưởng lão, người vừa mới hồi phục sau cú sốc bị biến thành củ cải, run rẩy chỉ tay vào gương:
Các huynh xem! Các huynh nhìn kỹ đi! Lúc hắn triệu hồi cái cửa gỗ mục nát kia, linh lực không hề dao động theo quy luật của tông môn ta. Hơn nữa... tại sao lại là gián? Tại sao lại có hàng tỷ con gián?
Đại trưởng lão vuốt râu, đôi mày nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Lão là người uyên bác nhất, đã đọc qua vạn quyển cổ tịch. Lão trầm mặc hồi lâu rồi thở dài một tiếng, giọng nói mang theo sự kính sợ:
Nếu ta đoán không lầm... đây chính là "Vạn Vật Hóa Hình Thuật" bị thất truyền từ thời thượng cổ.
Cái gì? - Tam trưởng lão giật mình suýt ngã khỏi ghế - Chẳng phải đó là mật chú mà chỉ có những đại năng nắm giữ Thiên Đạo mới thi triển được sao?
Đại trưởng lão gật đầu, ánh mắt xa xăm:
Tương truyền, kẻ nắm giữ mật chú này có thể tùy ý thay đổi cấu trúc của vạn vật. Nhưng để thi triển, người đó phải có tâm cảnh cực kỳ tĩnh lặng, đạt đến mức "Vô Ngôn". Các ngươi thấy không? Lục A Trọng bình thường nói một chữ mất nửa ngày, thực ra đó không phải là tật cà lăm! Đó là hắn đang ép bản thân phải chậm lại để không làm nổ tung thế giới này!
Trong gương, Lục A Trọng bỗng nhiên dừng lại, hắn đưa tay gãi đầu rồi rút cuốn sổ ra viết cái gì đó.
Nhìn kìa! - Nhị trưởng lão hét lên - Hắn lại viết chú văn! Chú văn bằng bút lông trên giấy phàm mà lại có thể điều khiển được cả vận mệnh!
Sự thật là, lúc này Trọng đang viết: "Đói... đói... quá... Linh Nhi... dậy... nấu... cơm... đi."
Nhưng qua con mắt của các trưởng lão đang bị "thao túng tâm lý" bởi sự hiểu lầm, dòng chữ đó trong gương nhòe đi, chỉ thấy tỏa ra một làn hắc khí và kim quang đan xen.
Kinh khủng! - Tam trưởng lão đổ mồ hôi hột - Hắn đang dùng mật mã để giao tiếp với thần linh! Cái cách hắn viết chữ chậm rãi, nắn nót đó chính là đang khắc họa lại quy luật của vũ trụ. Chúng ta bấy lâu nay đã coi thường một vị đại năng ẩn thế ngay trong tông môn mình!
Lúc này, Nhị trưởng lão bỗng sực nhớ ra điều gì đó, mặt lão tái mét:
Đại huynh, nếu hắn thực sự là đại năng, vậy vụ hắn biến đệ thành củ cải... chẳng lẽ là hắn đang cảnh báo đệ?
Đại trưởng lão gật đầu đầy vẻ thông thái:
Đúng vậy! Củ cải trắng muốt, bên trong thanh tao. Hắn muốn nhắc nhở ngươi phải tu luyện lại tâm tính, đừng có suốt ngày ăn thịt rượu chè mà quên mất gốc rễ của đạo pháp. Lục A Trọng thực sự là dụng tâm lương khổ!
Cả đại điện chìm vào sự im lặng đầy xấu hổ. Họ nhớ lại mười năm qua đã đối xử với Trọng như một phế vật, bắt hắn quét sân, gánh nước. Càng nghĩ, họ càng thấy lạnh sống lưng. Một vị đại năng có thể biến rồng thành giun đất mà lại đi quét sân mười năm không một lời oán thán (thực ra là có oán nhưng không nói ra lời được), tâm cảnh này thực sự quá đáng sợ!
Không được! - Đại trưởng lão đứng bật dậy - Chúng ta không thể để hắn ở lại tông môn thêm nữa. Không phải vì chúng ta ghét hắn, mà vì Thanh Vân Tông quá nhỏ bé, không đủ tư cách chứa chấp một con rồng lộn... à không, một vị chân nhân như hắn!
Vậy ý huynh là?
Gửi một mật thư! - Ánh mắt Đại trưởng lão lóe lên tia sáng - Hội nghị Bách Tông sắp diễn ra tại Thiên Đỉnh Thành. Ở đó quy tụ toàn bộ thiên tài của lục địa. Hãy bảo hắn đại diện cho chúng ta đi tham dự. Thứ nhất là để hắn ra ngoài giải nghiệp, thứ hai là để các tông môn khác cũng được nếm mùi... à không, được chiêm ngưỡng phong thái của mật chú cổ xưa!
Cùng lúc đó, tại một bìa rừng xa xôi, Lục A Trọng vừa nhóm lửa xong thì bỗng nhiên hệ thống vang lên dồn dập:
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã đạt đến cảnh giới 'Hiểu lầm cấp độ Tông sư'.] [Ghi chú: Toàn bộ lãnh đạo Thanh Vân Tông đã mặc định huynh là đại năng ẩn thế. Nhân phẩm SSS bộc phát khiến họ tự não bổ ra một bộ công pháp thượng cổ cho huynh.] [Phần thưởng: Kỹ năng bị động 'Uy áp của Kẻ Câm'. Khi huynh im lặng nhìn ai đó quá 10 giây, đối phương sẽ tự thấy tội lỗi và tự thú toàn bộ bí mật của mình.]
Trọng ngơ ngác nhìn vào không trung. Hắn vừa mới định hỏi Linh Nhi xem có mang theo muối không, nhưng Linh Nhi vừa nhìn thấy ánh mắt "thâm trầm" của hắn thì lập tức quỳ xuống, mếu máo:
Sư huynh! Muội sai rồi! Muội lén ăn vụng cái đùi gà của huynh sáng nay! Xin huynh đừng biến muội thành củ cải! Muội hứa từ nay sẽ dịch đúng ý huynh mà!
Trọng: "..." Hắn chỉ muốn xin muối thôi mà? Tại sao mọi người cứ thích quỳ trước mặt hắn thế?
Hắn nhìn sang Vân Hy. Thiếu nữ mù điếc vẫn ngồi đó, khẽ mỉm cười như hiểu thấu mọi chuyện. Nàng truyền một ý niệm sang: "Lục đại ca, hình như cả thế giới này đều đang sợ huynh thì phải. Nhưng muội thấy huynh... rất đáng yêu."
Trọng đỏ mặt, tim đập thình thịch. Hắn hít một hơi thật sâu, định trả lời một câu thật ngầu bằng giọng nói linh hồn: "Ta... ta... cũng... thấy... n-n-nàng..."
[Đinh! Cảnh báo! Linh hồn của ký chủ đang quá hưng phấn. Ngôn Linh sắp bộc phát không kiểm soát!]
Trọng vội vàng ngậm miệng lại. Hắn thầm nghĩ, có lẽ Đại trưởng lão nói đúng, hắn thực sự phải học cách "Vô Ngôn". Bởi vì mỗi khi hắn định nói gì đó ngọt ngào, hệ thống lại có xu hướng biến nó thành một trận thiên tai.
Đúng lúc đó, một con hạc giấy truyền tin tỏa ra hào quang tím bay tới, rơi vào tay Trọng. Đó là bức thư của tông môn.
Trọng mở ra xem, trên thư viết ngắn gọn: "Lục sư điệp, tài năng của ngươi đã đạt đến mức thiên địa bất dung. Nay phái ngươi đi Thiên Đỉnh Thành tham dự Hội nghị Bách Tông. Mong ngươi dùng 'mật chú' của mình để chấn hưng danh tiếng tông môn. Tái bút: Xin đừng biến ban giám khảo thành rau củ."
Trọng nhìn bức thư, rồi nhìn Linh Nhi đang run rẩy và Vân Hy đang mỉm cười. Hắn biết, cuộc đời "phế vật" của mình đã chính thức khép lại, và một chương mới đầy những sự hiểu lầm đẫm máu (và nước mắt của đối thủ) đang chờ đợi phía trước.
Hắn dõng dạc đứng dậy, định hô một câu "Lên đường!", nhưng kết quả lại là:
L-l-lên... l-l-lên... GIƯỜNG!
Linh Nhi đỏ mặt tía tai:
Sư huynh! Huynh nói cái gì thế? Trời còn sớm mà!
Trọng ôm mặt khóc không ra tiếng. Cái lưỡi này... quả thực là thiên hạ vô địch trong việc tự hủy diệt hình tượng của chủ nhân.