Sáng sớm hôm sau, sương mù trên đỉnh núi Thanh Vân vẫn chưa tan hẳn, nhưng không khí tại cổng tông môn đã nóng lên hừng hực. Bình thường, việc một đệ tử đi làm nhiệm vụ viễn chinh chẳng ai thèm để ý, nhưng hôm nay, hàng trăm đệ tử nội môn lẫn ngoại môn đều tề tựu đông đủ, đứng dạt sang hai bên tạo thành một con đường dài.
Mọi người đều nín thở, ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi đổ dồn về phía bóng dáng thư sinh đang chậm rãi bước tới.
Lục A Trọng hôm nay mặc một bộ đạo bào mới tinh do đích thân Đại trưởng lão sai người may gấp trong đêm. Vai hắn đeo một chiếc túi nhỏ, tay vẫn cầm cuốn sổ tay quen thuộc. Đi bên cạnh là Linh Nhi – lúc này đang cố tỏ ra oai phong lẫm liệt để che giấu việc chân nàng vẫn còn run sau vụ "đóng cửa thả gián" hôm qua – và Vân Hy, thiếu nữ che mặt bằng một dải lụa mỏng, khí chất thoát tục như tiên nữ giáng trần.
Khi Trọng đi ngang qua, một đệ tử từng bắt nạt hắn trước đây bỗng nhiên quỳ sụp xuống, lắp bắp:
Lục... Lục sư huynh! Đệ có mắt không thấy Thái Sơn, trước đây từng lỡ lời chê huynh... xin huynh đại xá, đừng biến đệ thành củ cải hay côn trùng gì cả!
Trọng dừng bước, nhìn vị sư đệ nọ. Hắn vốn định nói: "Không sao đâu, ta không để bụng." Nhưng vì đông người quá, hắn lại hồi hộp. Càng hồi hộp, hệ thống càng kích hoạt kỹ năng bị động "Uy áp của Kẻ Câm".
Trọng im lặng nhìn vị sư đệ kia đúng 10 giây.
Trong 10 giây đó, vị sư đệ nọ cảm thấy như có hàng ngàn vị viễn cổ đại năng đang nhìn thấu tâm can mình. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gã tự lẩm bẩm:
Vâng... vâng, đệ khai hết! Đệ còn lén giấu hai viên linh thạch dưới gầm giường của trưởng lão, đệ còn từng nói xấu mèo của tông chủ... đệ sai rồi!
Nói xong, gã tự vả miệng rồi chạy biến. Trọng ngơ ngác, định gọi lại bảo gã "Đừng... đừng... chạy", nhưng mới kịp thốt ra chữ:
Đ-đ-đừng...
Cả đám đông phía sau lập tức lùi lại ba bước, đồng loạt hét lên:
Sư huynh tha mạng! Huynh không cần nói nữa, chúng đệ hiểu rồi! Huynh bảo chúng đệ đừng có làm loạn đúng không? Chúng đệ xin hứa sẽ ngoan ngoãn!
Trọng thở dài, quyết định ngậm miệng hẳn. Hắn rút bút ra, viết lên sổ tay một dòng chữ lớn rồi giơ lên cho mọi người xem: "TẠM BIỆT."
Phía trên lầu cao của cổng môn, ba vị trưởng lão đang đứng quan sát. Đại trưởng lão lau mồ hôi trên trán:
Các ngươi thấy không? Ngay cả chữ viết cũng mang theo sát khí "Tạm biệt" – ý hắn là kẻ nào cản đường hắn đi Thiên Đỉnh Thành, kẻ đó sẽ phải vĩnh biệt thế gian này. Thật là một trái tim sắt đá ẩn sau vẻ ngoài thư sinh!
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội từ xa vọng tới. Một chiếc xe kéo sang trọng, được kéo bởi bốn con Linh Mã chân đạp hỏa vân dừng ngay trước cổng. Đây là phương tiện cao cấp nhất của tông môn, vốn chỉ dành cho tông chủ đi dự tiệc.
Lục sư điệp! - Nhị trưởng lão hét xuống - Lên xe đi! Chuyến này đi Thiên Đỉnh Thành đường xá xa xôi, tông môn không thể để đại năng... à nhầm, để tài năng như ngươi phải đi bộ!
Trọng nhìn chiếc xe, thầm nghĩ tông môn dạo này hào phóng lạ thường. Hắn đỡ Vân Hy lên xe, Linh Nhi thì nhảy tót lên ghế lái, cầm roi ngựa một cách đắc chí.
Xuất... xuất... - Trọng định hô "Xuất phát".
...X-XUẤT... QUÂN! - Linh Nhi nhanh nhảu dịch theo hướng "ngầu" nhất có thể.
[Đinh! Hệ thống nhận diện khẩu quyết: 'Xuất Quân'. Kích hoạt Nhân phẩm SSS: Hiệu ứng 'Vạn Mã Bôn Đằng'.]
Bốn con Linh Mã bỗng nhiên hí lên một tiếng vang dội, thân hình chúng to ra gấp đôi, lửa dưới chân bùng lên cao hàng mét. Chiếc xe lao đi như một tia chớp đỏ, để lại một vệt khói bụi mịt mù và một đám đệ tử Thanh Vân Tông đang quỳ lạy sát đất vì kinh hãi.
Ngồi trong xe, Trọng cảm nhận được tốc độ chóng mặt. Hắn nhìn ra cửa sổ, thấy núi non lùi lại phía sau nhanh khủng khiếp. Đây là lần đầu tiên hắn thực sự rời khỏi nơi mình đã sống mười năm. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa phấn khích trào dâng.
Hệ thống bỗng hiện lên một bảng thông báo màu vàng kim: [Chúc mừng ký chủ hoàn thành Hồi 1: Tông Môn Phế Vật.] [Thành tựu đạt được: Thần không hay, Quỷ không biết, Cả tông môn đều khiếp sợ.] [Phần thưởng tổng kết: Mở khóa 'Bản đồ nhân phẩm giang hồ' và 1 hộp 'Kẹo ngậm giảm lắp' (Lưu ý: Kẹo chỉ có tác dụng trong 5 phút, dùng khi cần nói những câu tỏ tình hoặc chửi lộn mang tính quyết định).]
Trọng nhìn hộp kẹo, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Chuyến đi Thiên Đỉnh Thành này, hắn nhất định phải tìm ra cách chữa dứt điểm cái lưỡi của mình. Hắn không muốn mỗi lần mở miệng là lại biến ai đó thành rau củ nữa.
Vân Hy ngồi đối diện, dường như cảm nhận được tâm tư của hắn, nàng khẽ vươn tay chạm vào mu bàn tay Trọng, ý niệm truyền sang nhẹ nhàng: "Lục đại ca, giang hồ ngoài kia rất rộng lớn và đầy rẫy kẻ xấu. Nhưng muội tin, dù huynh không nói một lời nào, cả thế giới cũng sẽ phải lắng nghe huynh."
Trọng mỉm cười, lần đầu tiên hắn cảm thấy cái tật cà lăm này cũng không đến nỗi tệ, nếu nó mang lại cho hắn những người bạn chân thành như thế này.
Hắn nhìn ra chân trời xa tắp, nơi Thiên Đỉnh Thành đang ẩn hiện trong mây. Ở đó, hàng trăm môn phái, hàng ngàn thiên tài đang chờ đợi. Họ không biết rằng, một "thánh soi" cà lăm với nhân phẩm bị lỗi sắp đổ bộ, mang theo những phép màu mà ngay cả thần tiên cũng không thể giải thích nổi.
Chiếc xe lửa lao vút đi, bỏ lại sau lưng Thanh Vân Tông yên bình. Lục A Trọng – đệ nhất phế vật, nay chính thức bước chân vào giang hồ với danh hiệu mà sau này sẽ làm rung chuyển cả đại lục: Thánh Câm.