Chiếc xe kéo bằng Linh Mã bay vút qua những dải mây bồng bềnh, bỏ lại sau lưng đỉnh núi Thanh Vân mờ ảo. Lục A Trọng ngồi trong khoang xe sang trọng, tay vân vê mép cuốn sổ tay, lòng ngổn ngang trăm mối. Đây là lần đầu tiên sau mười năm ròng rã, hắn thực sự bước chân ra ngoài thế giới rộng lớn mà không có sự bảo bọc (dù là ghẻ lạnh) của tông môn.
Tự do. Một cảm giác ngọt ngào nhưng cũng đầy rẫy sự bất an. Trọng nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Vân Hy đang ngồi tĩnh lặng như một đóa sen trắng. Hắn thầm nghĩ, nếu không có cái lưỡi phản chủ này, liệu hắn có đủ dũng khí để đi xa đến thế?
"Lục đại ca, huynh đang lo cho muội sao?" – Ý niệm của Vân Hy truyền đến, nhẹ nhàng như hơi thở.
Trọng giật mình, vội vàng truyền ý nghĩ đáp lại: "K-k-không... t-t-ta... l-l-lo... c-c-cho... c-c-cả... th-thế... gi-giới."
Hắn không nói đùa. Mỗi lần hắn lo lắng, "Ngôn Linh Lỗi" lại có xu hướng bộc phát mạnh hơn. Hắn sợ rằng chỉ cần một câu chào hỏi không đúng lúc tại Thiên Đỉnh Thành, hắn sẽ vô tình biến cả một vương triều thành vườn bách thảo.
Xe chạy được nửa ngày thì dừng lại trước một trấn nhỏ sầm uất mang tên Trấn Hồi Xuân. Linh Nhi nhảy xuống ngựa, vươn vai một cái thật dài, hét lớn:
Sư huynh! Nghỉ chân thôi! Ngựa cũng cần ăn, mà muội cũng cần... nạp năng lượng!
Trọng dắt Vân Hy bước xuống xe. Ngay lập tức, khí chất "đại năng ẩn thế" mà các trưởng lão đã nhồi nhét cho hắn qua bộ đạo bào gấm vóc phát huy tác dụng. Người đi đường dạt ra hai bên, nhìn hắn với ánh mắt kính cẩn xen lẫn tò mò.
Nhóm ba người bước vào một quán trọ tên là "Thiên Hạ Đệ Nhất Vị". Vừa vào cửa, tiểu nhị đã đon đả chạy lại:
Ôi chao, tiên sư từ đâu tới? Mời ngồi, mời ngồi! Quán chúng em có món vịt quay ngũ vị ngon nhất vùng này!
Linh Nhi vỗ bàn cái "bộp":
Cho ba con vịt quay, một bình trà thượng hạng, và... sư huynh muội cần một không gian yên tĩnh để thiền định!
Tiểu nhị nhìn Trọng – lúc này đang đờ người ra vì nhìn thấy bảng giá món ăn quá đắt đỏ. Trọng định bụng bảo là "Ăn ít thôi, tiết kiệm linh thạch", hắn mở miệng, mặt đỏ bừng:
V-v-vị... v-v-vị...
Tiểu nhị híp mắt cười:
Vâng, vịt quay ạ! Ngài muốn dùng vịt quay đúng không?
Trọng lắc đầu, hắn muốn nói là "Vị chi bao nhiêu tiền?", nhưng môi cứ lắp bắp:
V-v-vị... v-v-vịt... n-n-nấu... c-c-cháo!
[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: Khẩu quyết 'Vịt nấu cháo' (Biến thể của 'Vạn Vật Quy Nhất').] [Kết quả: Toàn bộ thực khách trong quán đang ăn vịt quay, đĩa vịt của họ bỗng chốc... tan chảy thành cháo trắng trong nháy mắt!]
Xoạt!
Cả quán trọ lặng ngắt như tờ. Mấy tên tu sĩ thô lỗ đang cầm cái đùi vịt to đùng trên tay, bỗng nhiên thấy trên tay mình chỉ còn là một vốc cháo loãng chảy xuống kẽ tay. Một gã to con, mặt sẹo, đập bàn đứng dậy:
Thằng nhóc nào? Thằng nhóc nào dám giở trò ma thuật ám hại bữa ăn của ông đây?
Gã nhìn quanh, rồi dừng lại ở Lục A Trọng. Trọng lúc này đang cầm cuốn sổ tay, mặt tái mét vì biết mình lại vừa gây họa.
Gã mặt sẹo lao đến, túm lấy cổ áo Trọng:
Đồ cà lăm! Ngươi vừa làm cái gì hả? Trả lại đĩa vịt quay một trăm linh thạch cho ta!
Linh Nhi định rút kiếm, nhưng Trọng đã ngăn lại. Hắn nhớ tới lời dặn của trưởng lão là phải "nhẫn". Hắn hít một hơi thật sâu, định xin lỗi.
Đ-đ-đừng... - Trọng cố gắng nói.
Gã mặt sẹo cười gằn:
Đừng cái gì? Đừng đánh ngươi à?
Đ-đ-đừng... - Trọng tiếp tục, mặt hắn bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng vì áp lực từ hệ thống "Im lặng là vàng" đang bắt đầu nhân sát thương.
Trong mắt gã mặt sẹo, gương mặt thư sinh của Trọng bỗng trở nên thâm trầm, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Uy áp từ kỹ năng bị động "Uy áp của Kẻ Câm" bắt đầu đè nặng lên vai gã.
Đ-đ-đừng... c-c-chết... - Trọng nói xong câu, thực chất là định nói "Đừng chấp nhất kẻ hèn này".
Nhưng hệ thống lại báo: [Đinh! Kích hoạt hiệu ứng 'Lời nguyền Tử Thần'.]
Gã mặt sẹo bỗng nhiên thấy tim mình ngừng đập một nhịp. Gã nhìn thấy phía sau lưng Trọng hiện lên một bóng ma khổng lồ đang cầm cái muôi múc cháo tử thần. Gã sợ đến mức nhũn cả chân, buông cổ áo Trọng ra, quỳ sụp xuống đất:
Đại năng! Đại năng tha mạng! Con lợn có mắt không thấy Thái Sơn! Con không ăn vịt nữa, con ăn cháo! Đời này con chỉ ăn cháo thôi!
Nói rồi, gã vục mặt vào đống cháo loãng trên bàn, vừa ăn vừa khóc nức nở trong sự ngơ ngác của toàn bộ quán trọ.
Trọng đứng đó, tay vẫn cầm cuốn sổ, trong lòng gào thét: "Ta chỉ muốn hỏi giá tiền thôi mà! Tại sao ai cũng muốn ăn cháo trước mặt ta thế này?"
Vân Hy khẽ đi tới bên cạnh, nắm lấy tay hắn, ý niệm nhẹ nhàng truyền đến: "Lục đại ca, huynh quả nhiên là người nhân từ. Không muốn sát sinh nên mới biến thịt thành cháo để hóa giải oán hận của bọn họ. Muội thực sự khâm phục huynh."
Trọng nhìn Vân Hy, rồi nhìn gã mặt sẹo đang sụt sùi ăn cháo, thầm nghĩ: "Nàng thực sự là người duy nhất trên đời này có thể 'lọc' những thảm họa của ta thành hành động nghĩa hiệp."
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sự kiện 'Hóa thịt thành cháo'. Nhân phẩm +500. Kỹ năng 'Ngôn Linh' thăng cấp: Giảm thời gian cà lăm 0.1 giây.]
Trọng thở dài, cầm bút viết lên sổ tay: "Lên đường tiếp. Không ăn vịt nữa."
Khi ba người bước ra khỏi quán trọ, đằng sau lưng họ là những ánh mắt kính sợ tột độ. Danh tiếng về một vị thiếu niên áo trắng, mở miệng là định đoạt sống chết, chỉ cần nói một chữ "Chết" (thực ra là "Chết... chết... cháo") là khiến đại cao thủ phải quỳ xuống ăn cháo, bắt đầu lan truyền khắp Trấn Hồi Xuân.
Trọng ngồi vào xe ngựa, cảm thấy tương lai của mình tại Thiên Đỉnh Thành dường như... còn mù mịt hơn cả lúc ở tông môn.