Con đường thiên lý dẫn đến Thiên Đỉnh Thành uốn lượn qua những rặng núi đá vôi dựng đứng, nơi mà người ta thường rỉ tai nhau về sự tồn tại của những băng nhóm cướp đường khét tiếng. Lục A Trọng ngồi trong xe, thỉnh thoảng lại hé màn cửa nhìn cảnh vật hoang sơ, lòng thầm hy vọng cuộc hành trình sẽ trôi qua trong êm đềm. Nhưng cuộc đời hắn, hễ cứ muốn êm đềm thì hệ thống lại thích "tạo sóng".
Két!
Tiếng phanh gấp của bánh xe gỗ nghiến trên mặt đường đá khiến Trọng suýt nữa văng khỏi ghế. Linh Nhi ở phía trước hét lên một tiếng đầy giận dữ:
Tên nào to gan dám chặn đường xe của Thanh Vân Tông? Không muốn sống nữa hả?
Trọng vội vàng bước xuống xe, Vân Hy theo sát sau lưng. Trước mắt họ là một nhóm khoảng mười mấy tên đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm đại đao. Kẻ cầm đầu là một gã cao lớn, chòm râu quai nón bù xù, trên trán có một vết sẹo dài trông rất dữ tợn. Hắn đang đứng chặn ngay giữa lộ, tay vác một chiếc hòm gỗ lớn gắn đầy khóa xích.
Thanh Vân Tông cái gì? Ở đây địa bàn của bang "Mù Chữ", chỉ cần đưa tiền hoặc giải được câu đố trên hòm là được đi! - Gã râu quai nón quát lên, giọng ồm ồm như vịt đực.
Linh Nhi chống nạnh, cười khẩy:
Bang Mù Chữ? Cái tên nghe đã thấy phế vật rồi. Sư huynh ta là đại năng Ngôn Linh, chỉ cần một câu nói là các ngươi tan xác. Khôn hồn thì tránh ra!
Gã râu quai nón nghe đến hai chữ "Ngôn Linh" thì khựng lại một chút, nhưng nhìn vẻ ngoài thư sinh, khù khờ của Trọng, hắn lại cười hô hố:
Ngôn Linh cái gì mà nhìn như con gà mờ thế kia? Nào, nếu giỏi thì đọc cái mật mã này cho ta. Nếu đọc đúng, hòm mở ra, ta chia cho một nửa. Đọc sai... thì để mạng lại đây!
Hắn chỉ vào một dãy ký tự cổ quái khắc trên nắp hòm. Thực chất, đám cướp này vừa trộm được chiếc hòm bảo vật của một thương đoàn, nhưng khổ nỗi cả bang không ai biết chữ, càng không biết cách giải mật mã pháp thuật.
Trọng tiến lại gần, đôi mắt "thánh soi" liếc qua dãy chữ. Hắn nhận ra đây là một loại khóa âm thanh, chỉ cần đọc đúng âm tiết là hỏa lực bên trong sẽ được giải phóng hoặc hòm sẽ mở. Dãy chữ đó là: "Thiên Địa Khai Thông".
Trọng hít một hơi, mặt đỏ bừng vì hồi hộp. Hắn muốn đọc "Thiên... địa...", nhưng cơn cà lăm lại ập đến như bão:
Th-th-thanh... th-thanh... x-x-xà!
[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: 'Thiên Địa Khai Thông' chuyển đổi thành 'Thanh Xà Xuất Động'.]
Xoẹt!
Chiếc hòm gỗ không mở ra theo cách thông thường mà nổ tung thành trăm mảnh. Từ bên trong, thay vì vàng bạc châu báu, một làn khói xanh biếc bốc lên, biến thành hàng ngàn con rắn lục nhỏ xíu, bay ra như mưa về phía đám cướp.
Á! Rắn! Toàn là rắn độc! - Đám đàn em hét lên, chạy tán loạn.
Gã râu quai nón thấy vậy thì tái mặt, tưởng Trọng đang niệm chú độc:
Ngươi... ngươi dám dùng yêu thuật! Anh em, xông lên băm vằm hắn cho ta!
Gã cầm đại đao lao tới. Trọng cuống cuồng, tay chân loạn xạ, định nói: "Ta... không... cố... ý... đâu!"
T-t-ta... k-k-không... c-c-có... đ-đ-đầu!
[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: 'Vô Đầu Kỵ Sĩ'. Sát thương nhân 1600% từ hiệu ứng 'Im lặng là vàng' tích lũy!]
Trong nháy mắt, một luồng hắc khí bao phủ lấy Lục A Trọng. Trong mắt đám cướp, thân hình của Trọng bỗng nhiên cao lớn lạ thường, và kinh khủng hơn cả là cái đầu của hắn biến mất tăm, chỉ còn lại một bộ áo trắng không đầu đứng hiên ngang giữa đường, tay cầm cuốn sổ ghi dòng chữ màu máu: "XIN LỖI."
Mẹ ơi! Ma không đầu! Hắn là quỷ! Hắn là quỷ thật rồi! - Gã râu quai nón vứt đại đao, quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống đá chan chát - Lạy lục tiên nhân! Lạy quỷ vương! Ngài đừng lấy đầu của chúng con! Chúng con là lũ mù chữ, không hiểu sự đời, xin ngài tha cho!
Cả băng cướp Mù Chữ đồng loạt quỳ lạy lục, tiếng khóc than vang động cả núi rừng.
Trọng đứng đó, thực tế là hắn chỉ đang cúi đầu quá thấp để tìm cái bút vừa rơi, nhưng vì lớp hắc khí của hệ thống che phủ nên đám cướp nhìn thành "mất đầu". Hắn nghe tiếng lạy lục, vội vàng ngẩng lên định thanh minh:
C-c-các... n-n-ngươi... m-m-mau...
Mau cái gì? - Gã râu quai nón run rẩy hỏi.
M-m-mau... m-m-móc... t-t-túi! - Trọng định nói "Mau đứng lên cho ta".
[Đinh! Kích hoạt hiệu ứng 'Cưỡng chế nộp tài sản'.]
Như có một bàn tay vô hình, toàn bộ túi tiền, linh thạch, thậm chí là cả những chiếc răng vàng của đám cướp đều tự động bay ra khỏi người chúng, rơi lả tả xuống chân Trọng như một trận mưa nhỏ.
Trọng nhìn đống linh thạch dưới chân, lại nhìn đám cướp đang run như cầy sấy, lòng đau như cắt. Hắn thực sự không muốn cướp của bọn chúng, hắn là người hiền lành mà!
Linh Nhi thì khỏi phải nói, nàng vỗ tay reo hò:
Sư huynh hay quá! Dùng chiêu "Ma không đầu móc túi" thật là bá đạo! Lũ này chuyên cướp của người nghèo, giờ bị huynh "thanh lọc" tài sản là đúng đạo trời!
Vân Hy nhẹ nhàng đi tới, nàng không nhìn thấy ảo ảnh ma quái kia, chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh Trọng. Nàng khẽ cười, ý niệm truyền sang: "Lục đại ca, huynh lại dùng 'khổ nhục kế' để dạy dỗ bọn họ sao? Huynh quả là có tâm với nhân gian."
Trọng đứng lặng giữa đống chiến lợi phẩm, thầm nghĩ: "Ta thề, từ nay về sau nếu không phải trường hợp sinh tử, ta nhất định sẽ không mở miệng nữa..."
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Kẻ đi săn bị săn'. Nhân phẩm +800. Nhận được bí tịch: 'Lưỡi không xương' (Tác dụng: Khiến lời nói lắp của ký chủ có nhịp điệu, có khả năng gây mê đối thủ).]
Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh, để lại phía sau một băng cướp đang thành tâm niệm chú cầu siêu, hứa từ nay sẽ đi học chữ để không bao giờ chọc giận "Quỷ không đầu" thêm một lần nào nữa.