MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Đạo Cà LămChương 13: TIỀN RƠI VỠ ĐẦU

Đại Đạo Cà Lăm

Chương 13: TIỀN RƠI VỠ ĐẦU

1,078 từ · ~6 phút đọc

Sau khi rời khỏi sào huyệt của băng "Mù Chữ" với một xe đầy linh thạch và những tên cướp đang bận tụng kinh sám hối, chiếc xe ngựa của Lục A Trọng tiếp tục lăn bánh về hướng Tây Nam. Tuy nhiên, càng đi sâu vào vùng địa giới này, cảnh vật càng trở nên tiêu điều. Đất đai nứt nẻ như mai rùa, những cánh đồng lúa cháy sạm dưới cái nắng gay gắt, và những cái cây trơ trụi lá đứng rũ rượi như những bộ xương khô.

Linh Nhi gạt mồ hôi trên trán, giọng uể oải:

Sư huynh, cái vùng này bị làm sao thế nhỉ? Nóng đến mức muội cảm giác mình sắp biến thành thịt nướng đến nơi rồi.

Trọng mở rèm xe, nhìn thấy một ngôi làng nhỏ xơ xác hiện ra bên đường. Ở đầu làng, hàng trăm dân làng đang quỳ lạy xung quanh một cái giếng cạn trơ đáy. Một lão già gầy gò, có lẽ là trưởng làng, đang run rẩy cầm một chiếc bát sành trống rỗng giơ lên trời, miệng lầm rầm cầu khẩn.

Trọng mủi lòng. Hắn vốn là người hiền lành, thấy cảnh dân chúng lầm than vì hạn hán, hắn không đành lòng ngó lơ. Hắn bước xuống xe, ra hiệu cho Linh Nhi dừng ngựa.

Ô kìa, vị tiên sư này! - Lão trưởng làng trông thấy Trọng ăn mặc sang trọng, khí chất thoát tục thì mắt sáng rực như thấy cứu tinh, vội lết tới ôm chân hắn - Tiên sư cứu mạng! Vùng này đã ba năm không có giọt mưa, giếng cạn, lúa chết, dân làng sắp không trụ nổi nữa rồi! Xin ngài ban cho một chút Cam Lộ để cứu vớt chúng sinh!

Trọng lúng túng. Hắn nhìn cái giếng sâu thăm thẳm, đen ngòm. Hắn vốn định dùng chiêu "Thủy Long Thuật" cơ bản để dẫn nước từ mạch ngầm lên. Đây là chiêu nhập môn, chắc không đến nỗi gây họa đâu nhỉ?

Hắn hít một hơi thật sâu, dồn linh lực vào đầu lưỡi. Hắn muốn niệm: "Thủy... thủy... thủy... lai!" (Nước ơi, đến đây!).

Nhưng cái nắng nóng hầm hập khiến cổ họng hắn khô khốc, cơn cà lăm bộc phát mạnh hơn bao giờ hết:

Th-th-thủy... th-thanh... th-th-thành... th-th-thạch!

[Đinh! Hệ thống phát hiện lỗi Ngôn linh. Kích hoạt Nhân phẩm SSS: Chuyển đổi 'Thủy Lai' thành 'Kim Thạch Khai Tâm'.] [Ghi chú: Sát thương và quy mô được nhân đôi nhờ hiệu ứng tích lũy từ sự im lặng của ký chủ trong suốt 3 tiếng đi đường!]

Bầu trời vốn đang trong xanh không một gợn mây bỗng nhiên sầm tối lại. Một tiếng sấm vang dội khiến mặt đất rung chuyển. Dân làng ngẩng đầu lên, hy vọng một cơn mưa rào sẽ trút xuống.

Nhưng không.

Từ trong đám mây đen kịt, không phải giọt nước nào rơi xuống, mà là những vật thể cứng cáp, tỏa ra ánh sáng xanh biếc lấp lánh.

Cộc! Cốp! Bộp!

Á! Cái gì rơi vào đầu tôi thế này? - Một dân làng hét lên.

Trời ơi! Linh thạch! Là linh thạch thượng phẩm!

Thay vì một cơn mưa nước, Lục A Trọng đã vô tình kêu gọi một trận mưa linh thạch từ trên trời rơi xuống. Những viên đá quý giá trị liên thành rơi lộp bộp như mưa đá, trúng đầu dân làng đau điếng nhưng ai nấy đều hò reo trong điên cuồng.

Trọng tái mặt, tay chân quờ quạng, định nói: "S-s-sai... s-s-sai... rồi! N-n-nước... cơ... m-m-mà!"

Nhưng hễ hắn càng cuống, "nhân phẩm" lại càng bộc phát.

N-n-nước... n-n-nặng... n-n-nén... n-n-nén... n-n-vàng!

[Đinh! Kích hoạt biến thể: 'Mưa Vàng Ròng'.]

Sau trận mưa linh thạch, những thỏi vàng ròng nặng trịch bắt đầu rơi xuống từ hư không.

Rầm! Rầm!

Một thỏi vàng to bằng viên gạch rơi ngay sát cạnh chân lão trưởng làng, suýt chút nữa làm lão "thăng thiên" sớm. Lão nhìn thỏi vàng, rồi nhìn Lục A Trọng với ánh mắt sùng bái tột độ, nước mắt giàn dụa:

Tiên sư... ngài không chỉ cho chúng tôi nước, ngài còn cho chúng tôi cả tương lai! Có số vàng này, chúng tôi có thể mua đứt cả một con sông ở phía Đông mang về đây! Ngài quả là hiện thân của Thần Tài!

Trọng đứng chết lặng. Hắn nhìn dân làng đang ôm những thỏi vàng và linh thạch rơi vỡ đầu mà khóc trong hạnh phúc, lòng vừa vui vừa muốn khóc. Hắn vốn chỉ muốn giúp họ không bị khát, ai ngờ lại biến họ thành làng giàu nhất đại lục chỉ trong năm phút.

Linh Nhi đứng bên cạnh, tay hứng được một thỏi vàng to đùng, cười tít mắt:

Sư huynh đúng là biết cách "giải quyết tận gốc". Có tiền thì mua tiên cũng được, huống chi là mua nước. Muội bái phục, bái phục!

Vân Hy khẽ mỉm cười, nàng đi tới bên cạnh Trọng, truyền ý niệm: "Lục đại ca, huynh thật thâm sâu. Huynh biết rằng nếu chỉ cho nước, hạn hán mùa sau lại tới. Nhưng cho họ tiền tài, họ sẽ có thể xây dựng hệ thống dẫn thủy nhập điền vĩnh viễn. Huynh quả là nhìn xa trông rộng."

Trọng chỉ biết im lặng. Hắn rút cuốn sổ tay ra, run rẩy viết một dòng chữ: "TA... THỰC SỰ... CHỈ MUỐN... HÔ MƯA... THÔI."

Hệ thống vang lên trong đầu hắn một cách vui vẻ: [Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích 'Kim Tiền Hàng Thế'.] [Nhân phẩm SSS +1000 điểm. Kỹ năng bị động 'Thần Tài Gõ Cửa' được kích hoạt: Mỗi khi ký chủ nói vấp về tiền bạc, tỷ lệ tìm thấy kho báu tăng 50%.]

Khi chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh rời làng, toàn bộ dân làng đứng dọc hai bên đường, người cầm vàng, kẻ cầm ngọc, đồng loạt quỳ lạy tiễn đưa. Họ còn bàn nhau sẽ đúc một bức tượng Lục A Trọng bằng vàng ròng đặt ngay giữa làng, với hình ảnh một vị tiên sư đang... há miệng (vì đang vấp) để tưởng nhớ công ơn.

Trọng ngồi trong xe, nhìn những vết sưng trên đầu dân làng do bị linh thạch rơi trúng, thầm nhủ: "Lần sau... chắc chắn... mình phải tập nói chữ 'Nước' cho thật chuẩn."

Hắn không hề biết rằng, danh tiếng về "Thánh Câm" đi đến đâu vàng rơi đến đó đã bắt đầu lan xa, thu hút sự chú ý của những thế lực tham lam nhất tại Thiên Đỉnh Thành.