Rời khỏi ngôi làng vừa được "thụ hưởng" cơn mưa linh thạch trong sự ngơ ngác, Lục A Trọng ngồi trong xe ngựa mà lòng vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn tự nhủ, giang hồ này thực sự quá nguy hiểm, không phải vì kẻ thù mạnh, mà vì cái miệng của hắn dường như có thù với logic của trời đất.
Chiếc xe lăn bánh vào một thung lũng rực rỡ sắc hoa, mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp không gian. Đây chính là Bách Hoa Cốc, vùng đất nổi danh với những nữ tu sĩ xinh đẹp và kiêu kỳ.
Đúng lúc đó, một dải lụa hồng từ trên không trung bay xuống, chắn ngang đường đi. Một nữ tử đáp xuống nhẹ nhàng như một cánh hoa. Nàng mặc bộ y phục hồng nhạt, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ cao ngạo không ai bì kịp. Đây chính là Bách Hoa Tiên Tử - truyền nhân đời thứ mười của cốc này.
Kẻ nào to gan dám đi xe ngựa xuyên qua vườn hoa của ta? – Nàng lạnh lùng cất tiếng, tay cầm một đóa hoa linh lan tỏa ra hàn khí.
Linh Nhi nhảy xuống xe, định cãi lý nhưng Trọng đã nhanh tay ngăn lại. Hắn nhìn Tiên tử, trong lòng bỗng thấy xao xuyến. Phải thừa nhận, nàng rất đẹp, vẻ đẹp rực rỡ như ánh bình minh. Với bản tính hiền lành, Trọng muốn nói một câu khen ngợi để xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Hắn bước xuống xe, chắp tay, cố gắng nặn ra những từ ngữ đẹp đẽ nhất:
Tiên... tiên... t-t-tử... n-n-nàng... đ-đ-đẹp... q-q-quá!
Nhưng hỡi ôi, khi từ "đẹp" chuẩn bị ra tới đầu lưỡi, một con ong rừng bỗng bay sượt qua mũi hắn. Trọng giật mình, hơi thở loạn nhịp, và hệ thống Ngôn Linh ngay lập tức nắm lấy cơ hội để "biến tấu":
N-n-nàng... n-n-nàng... n-n-nặng... q-q-quá!
Không gian bỗng chốc đóng băng.
Linh Nhi ôm mặt rên rỉ: "Xong đời rồi, sư huynh lại muốn tự sát bằng ngôn từ đây mà."
Bách Hoa Tiên Tử sững sờ. Nàng vốn là người coi trọng nhan sắc và vóc dáng hơn cả mạng sống. Suốt trăm năm tu luyện, kẻ khen nàng đẹp nhiều không đếm xuể, nhưng kẻ dám bảo nàng "nặng quá" trước mặt bàn dân thiên hạ thì Lục A Trọng là kẻ đầu tiên.
Ngươi... ngươi bảo ai nặng? – Gương mặt nàng từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi tím ngắt vì giận dữ.
Trọng cuống cuồng lắc đầu, định thanh minh là "Ta... n-n-nói... nh-nhầm", nhưng cơn cà lăm lại bùng nổ:
N-n-nặng... nh-như... n-n-núi... n-n-nện... x-x-xuống!
[Đinh! Kích hoạt Nhân phẩm SSS: 'Ngàn Cân Áp Đỉnh'!]
Âm thanh vừa dứt, một áp lực vô hình khổng lồ bỗng nhiên đè nặng lên toàn bộ khu vực trong bán kính mười mét. Bách Hoa Tiên Tử đang định tung chiêu "Vạn Hoa Xuyên Tâm" để trừng trị kẻ láo xược, bỗng cảm thấy đôi chân mình như bị xích vào hàng vạn khối chì. Nàng lảo đảo, trọng tâm không vững, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống bùn.
Nhưng chính vào khoảnh khắc nàng bị áp lực nén xuống đó, một mũi tên đen tuyền mang theo kịch độc xé gió bay qua đúng vị trí đầu của nàng vừa đứng một giây trước.
Phập!
Mũi tên cắm ngập vào thân cây cổ thụ phía sau, khiến cái cây héo úa trong chớp mắt.
Từ trong lùm cây, một bóng đen tháo chạy trối chết khi thấy ám khí thất bại. Hóa ra, một tên sát thủ của ma đạo đã phục kích ở đây từ lâu, chờ đợi lúc Tiên tử sơ hở nhất để ra tay.
Áp lực "Nặng quá" của Trọng vô tình đã bắt Tiên tử phải... cúi thấp người xuống, cứu mạng nàng trong gang tấc.
Khi áp lực biến mất, Bách Hoa Tiên Tử đứng ngây người. Nàng nhìn mũi tên độc, rồi nhìn lại chàng thư sinh đang đứng run rẩy với cuốn sổ tay trên tay. Trong mắt nàng lúc này, Lục A Trọng không còn là kẻ vô lễ nữa.
"Hắn... hắn cố tình sỉ nhục mình để mình mất thăng bằng? Hắn dùng cách thức quái dị đó để giúp mình tránh khỏi ám khí mà không để tên sát thủ phát hiện?" – Nàng tự suy diễn trong đầu với tốc độ ánh sáng.
Nàng hít một hơi thật sâu, gỡ bỏ vẻ kiêu kỳ, tiến lại gần Trọng và cúi đầu:
Đa tạ công tử đã ra tay cứu mạng. Vừa rồi là ta nông nổi, không hiểu được thâm ý của công tử. Công tử mắng ta 'nặng' thực chất là cảnh báo về sát khí đang đè nặng sau lưng đúng không?
Trọng ngơ ngác nhìn nàng. Hắn định viết vào sổ là "Không, ta nói nhầm thật đấy", nhưng bàn tay lại run quá không viết nổi.
Linh Nhi thấy thế liền chen vào, mặt không biến sắc:
Đúng vậy! Sư huynh ta tu luyện 'Nghịch Ngôn Công', nói một đằng nghĩa một nẻo, thâm sâu vô cùng. Tiên tử đừng để ý.
Tiên tử nhìn Trọng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và có chút... thẹn thùng:
Công tử quả nhiên là bậc kỳ tài. Lời mắng của công tử, ta sẽ ghi nhớ trong lòng để rèn luyện tâm tính.
Nàng lấy từ trong túi ra một đóa "Bách Hoa Linh Chỉ" cực kỳ quý giá, đặt vào tay Trọng:
Đây là vật dẫn đường vào Thiên Đỉnh Thành, cũng là tín vật của Bách Hoa Cốc. Mong có ngày được diện kiến lại công tử.
Nói xong, nàng hóa thành một làn hương rồi biến mất, để lại một mùi thơm thoang thoảng.
Trọng cầm đóa hoa, nhìn theo bóng nàng, trong lòng thầm khóc không thành tiếng: "Ta thực sự chỉ định khen nàng đẹp thôi... Tại sao cuối cùng ta lại trở thành kẻ mắng người ta béo mà vẫn được tặng quà thế này?"
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sự kiện 'Mắng người cứu mạng'. Nhân phẩm +700. Mở khóa kỹ năng bị động: 'Lời nói thật lòng' (Mỗi khi ký chủ nói vấp, đối phương sẽ tự động suy diễn theo hướng có lợi nhất cho ký chủ).]
Trọng thở dài, leo lên xe ngựa. Hắn bắt đầu cảm thấy cái thế giới này dường như còn "lỗi" nặng hơn cả cái lưỡi của hắn.