Thiên Đỉnh Thành hiện ra trước mắt Lục A Trọng như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám, uy nghi và náo nhiệt đến nghẹt thở. Đây không phải là Thanh Vân Tông u tịch, cũng chẳng phải những ngôi làng nghèo khó hắn vừa đi qua. Ở đây, hơi thở của linh lực hòa quyện với mùi tiền bạc, khói bụi và sự hỗn tạp của đủ mọi tầng lớp tu tiên.
Vừa bước qua cổng thành, Trọng đã cảm nhận được một bầu không khí "không ổn". Phía trước con đường chính dẫn vào quảng trường trung tâm, một đám đông đang vây quanh hai nhóm tu sĩ đang hằm hè nhìn nhau. Tiếng cãi vã chát chúa át cả tiếng xe ngựa.
Mảnh đất này là của Triệu gia ta đã ba đời! Các ngươi dựa vào cái gì mà đòi dỡ bỏ để xây lầu xanh? – Một lão giả râu tóc bạc phơ, tay chống gậy, run rẩy quát.
Đối diện lão là một tên thiếu gia mặt hoa da phấn, cưỡi trên lưng một con Linh Báo vằn vện, tay cầm quạt giấy khẽ vẩy:
Lão già lẩm cẩm! Phủ thành chủ đã phê duyệt dự án 'Trung tâm giải trí Thiên Đỉnh' của Lý gia ta. Ngươi không dời đi, đừng trách ta dùng vũ lực 'giải tỏa'.
Đám tay sai của Lý gia bắt đầu rút binh khí, linh lực dao động khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Người dân đứng xem tản ra xa, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi nhưng không dám can thiệp.
Lục A Trọng đứng ở rìa đám đông, tay siết chặt cuốn sổ. Hắn ghét nhất là cảnh kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu. Hắn muốn tiến lên nói một câu công đạo, muốn bảo họ rằng "Đừng... đừng... đánh... nhau... nữa".
Trọng bước ra giữa vòng vây. Vẻ ngoài thư sinh đạo mạo và bộ đạo bào gấm vóc của hắn khiến mọi người khựng lại. Tên thiếu gia Lý gia nhướn mày:
Kẻ nào đây? Định làm anh hùng cứu mỹ lão sao?
Trọng hít một hơi, mặt đỏ bừng, cổ họng như có một cục nghẹn. Hắn dồn toàn bộ tâm trí để nói một câu hòa giải thật mượt mà:
Đ-đ-đừng... đ-đ-đừng... đ-đ-đánh!
Nhưng hôm nay Thiên Đỉnh Thành dường như quá ồn ào, khiến sự tập trung của hắn tan biến. Chữ "đánh" vừa ra đến môi bỗng bị tiếng rống của con Linh Báo làm lệch nhịp:
Đ-đ-đừng... đ-đ-đừng... đ-đ-đ-đao... đ-đ-đao... đ-đ-đung... đ-đ-đưa!
[Đinh! Hệ thống Ngôn Linh lỗi nặng. Kích hoạt biến thể Nhân Phẩm SSS: 'Vũ Điệu Say Mềm'.] [Hiệu ứng: Chuyển hóa sát khí thành nhạc khí. Toàn bộ đối tượng trong phạm vi âm thanh bị cưỡng chế thi triển kỹ năng 'Đung đưa theo nhạc'.]
Tùng! Chát! Tùng Tùng Chát!
Một giai điệu kỳ quái, mang nhịp điệu dồn dập như tiếng trống trận nhưng lại vui nhộn như hội làng, bỗng nhiên vang lên từ hư không.
Chuyện kinh khủng bắt đầu xảy ra.
Tên thiếu gia Lý gia đang vung quạt định ra lệnh tấn công, bỗng nhiên cánh tay hắn không tự chủ được mà vung vẩy theo nhịp trống. Đôi chân hắn trên lưng Linh Báo bắt đầu dậm dậm:
Cái... cái gì thế này? Chân ta... chân ta đang làm gì thế này?
Đám tay sai đang lăm lăm đao kiếm bỗng nhiên đồng loạt... hạ vũ khí xuống, hai tay đặt lên hông, bắt đầu uốn éo một cách dẻo dai. Những tên tu sĩ bặm trợn vốn đang hầm hè sát khí, nay lại xoay người một vòng rồi lắc mông theo nhịp "Đ-đ-đao... đ-đ-đung... đ-đ-đưa" của Trọng.
Ngay cả lão giả Triệu gia cũng không thoát khỏi. Lão vứt gậy, hai tay giơ cao quá đầu, bắt đầu nhảy điệu múa lân vô cùng điêu luyện.
Cả một góc phố Thiên Đỉnh Thành bỗng chốc biến thành một vũ trường khổng lồ. Tu sĩ, dân thường, thậm chí là cả con Linh Báo cũng bắt đầu đứng bằng hai chân sau và ngoáy đuôi theo nhịp điệu.
Lục A Trọng đứng trơ mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Hắn định bảo họ dừng lại, nhưng hễ hắn định mở miệng là nhịp trống lại càng dồn dập hơn.
Đ-đ-đừng... n-n-nhảy... - Trọng cuống quýt.
[Đinh! Tăng tốc nhịp điệu 200%. Kích hoạt kỹ năng: 'Nhảy đến khi ngất'.]
Đám đông bắt đầu nhảy với tốc độ chóng mặt. Tên thiếu gia Lý gia vừa xoay tròn vừa khóc lóc:
Tiên sư ơi! Tha cho con! Con không xây lầu xanh nữa! Con xây sàn nhảy được chưa? Dừng... dừng lại đi mà!
Linh Nhi đứng cạnh xe ngựa, há hốc mồm, rồi bỗng nhiên cũng không kìm được mà nhún nhảy theo:
Sư huynh... chiêu... chiêu này... đỉnh quá! Hóa giải... xung đột... bằng... âm nhạc!
Vân Hy, với đôi mắt không nhìn thấy gì, bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng vui vẻ bao trùm. Nàng khẽ đung đưa tà áo theo nhịp điệu mà chỉ nàng mới cảm nhận được là rất "thuần khiết". Nàng truyền ý nghĩ cho Trọng: "Lục đại ca, huynh thật thiên tài. Khiến đối thủ không thể đánh nhau bằng cách bắt họ cùng khiêu vũ, đây chính là đỉnh cao của sự hòa bình."
Trọng muốn gào lên là hắn không cố ý, nhưng nhìn thấy tên thiếu gia kiêu ngạo đang vừa nhảy vừa hứa trả lại đất cho Triệu gia, hắn bỗng nhận ra sự "vô hại" của lần lỗi này. Hắn im lặng, đứng yên, tận dụng kỹ năng "Im lặng là vàng" để nhịp điệu kéo dài thêm ba phút nữa cho đến khi toàn bộ phe Lý gia đều mệt lả, nằm vật ra đất thở không ra hơi.
Giai điệu tắt hẳn. Thành phố bỗng chốc yên tĩnh đến lạ thường.
Lão giả Triệu gia run rẩy nhặt gậy, quỳ sụp xuống trước mặt Trọng:
Đa tạ đại nhân! Đại nhân dùng 'Thánh Vũ Thuật' để cảm hóa chúng sinh, Triệu gia đời đời không quên!
Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay rầm rộ. Tiếng hò reo "Thánh Vũ! Thánh Vũ!" vang vọng khắp phố phường.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích 'Vũ điệu hòa bình'.] [Nhân phẩm SSS +600. Danh tiếng tại Thiên Đỉnh Thành tăng vọt. Kỹ năng 'Cà lăm' nhận được thuộc tính mới: 'Nhạc tính' (Lời nói có khả năng gây ảo giác thính giác).]
Lục A Trọng lẳng lặng rút cuốn sổ tay, viết một dòng chữ to tướng rồi giơ lên cho Linh Nhi thấy: "CHÚNG TA... MAU... CHẠY... KHỎI... ĐÂY... THÔI!"
Hắn sợ rằng nếu ở lại thêm chút nữa, ai đó sẽ yêu cầu hắn "niệm chú" để tổ chức đại nhạc hội mất.