“Tú! Mày ba mươi tuổi rồi mà còn bám mẹ hoài là sao hả?”
Tiếng quát như sấm của mẹ tôi vang lên, xuyên qua cả cánh cửa phòng. Tôi đang đeo tai nghe, cày nốt ván game cuối cùng, nhưng vẫn nghe rõ rành rành từng chữ. Bên tai tôi, nhân vật trong game vừa hét “Victory!”, còn ngoài đời thật thì mẹ tôi hét “Dọn đi!”.
Và thế là, cuộc đời tôi chính thức sang trang — hay đúng hơn là bị cưỡng chế sang chương mới. Tôi, một nhân viên IT làm freelance, bị đuổi ra khỏi nhà vì “lý do chính đáng”: ngủ đến trưa, ăn mì gói, và dùng hết tiền tiết kiệm để mua bàn phím cơ RGB phát sáng như đèn hộp đêm.
Sau hai ngày vật vã tìm chỗ ở, tôi thuê được một căn hộ mini nho nhỏ trong khu chung cư cũ. Giá rẻ, wifi mạnh, gần tiệm tạp hóa, và đặc biệt — không ai quản lý chuyện tôi ăn cơm lúc 1 giờ sáng. Nghe quá ổn. Tôi còn tự nhủ: “Cuộc sống mới, khởi đầu mới, không ai la mắng nữa.”
Ai ngờ đâu, tôi mới bước vào thì thấy một bảng giấy dán ngay cửa phòng bên cạnh:
“KHU VỰC NÀY CÓ NGƯỜI TU LUYỆN. KHÔNG GÕ CỬA, KHÔNG QUẤY NHIỄU, KHÔNG ĐỂ Ý NGƯỜI KHÁC NÓI LUNG TUNG.”
Tôi bật cười: “Lại thêm một tín đồ mê truyện tiên hiệp đây mà.”
Nhưng rồi, chỉ vài tiếng sau, tôi phát hiện cái bảng đó không phải trò đùa.
Buổi tối hôm ấy, khi tôi đang ngồi debug code, bỗng nghe tiếng hét chói tai từ phòng bên:
“Thiên Địa Vạn Linh, mau trừ yêu diệt quỷ, khai thiên lập địa—AARGHHH!”
Kèm theo đó là tiếng rầm rầm rầm, như ai đó đang đánh nhau với ma trong tường. Tôi tháo tai nghe, tim đập thình thịch. “Gì vậy trời? Có nên gọi bảo vệ không?”
Tôi áp tai vào tường.
“Ầm!” — một vật gì đó đập mạnh từ bên kia khiến bức tranh mèo của tôi rơi xuống. Tôi giật bắn người, mở cửa ra nhìn thì đúng lúc cửa phòng bên cũng bật mở.
Một cô gái mặc bộ đồ… giống như vừa bước ra từ phim cổ trang, tay cầm kiếm gỗ, tóc buộc cao, trán đeo băng đỏ, ánh mắt long lanh như thể tôi là yêu quái đầu tiên cô gặp.
“Ngươi là ai!?” — cô hét.
“Tôi ở phòng kế bên…” — tôi chỉ vào bảng tên trước cửa.
Cô nhìn tôi nghi ngờ, giơ kiếm chĩa thẳng vào mặt: “Ngươi là ma quân cải trang! Đừng hòng gạt được bản đại hiệp!”
Tôi há hốc: “Cô ơi, tôi chỉ là lập trình viên thôi, không phải ma quân nào hết!”
Cô trừng mắt: “Lập trình viên? Tên môn phái nghe thật lạ… là bí pháp của Ma giới sao?”
“Cái gì mà Ma giới… trời ơi, cô bình tĩnh lại đi!”
Cô gái đó chính là Vy, hàng xóm của tôi — sau này tôi mới biết tên. Còn tối hôm đó, tôi chỉ biết rằng cô điên, hoặc ít nhất là diễn sâu tới mức Oscar phải vỗ tay.
Tôi đóng cửa cái rầm, thở dài: “Tốt lắm, đời tôi chính thức sang chương mới. Hàng xóm là nữ hiệp.”
Tôi quay lại bàn, nhưng chưa kịp ngồi thì nghe tiếng gõ cửa.
“Cốc cốc.”
Tôi do dự, rồi mở hé cửa. Cô ta đứng đó, giọng nghiêm túc:
“Ta xin lỗi vì hiểu lầm. Ta đang luyện chiêu ‘Trừ Ma Kiếm Pháp’, lỡ đánh trúng vách ngăn.”
Tôi liếc bức tường méo mó: “Lỡ? Cô lỡ làm thủng tường nhà tôi luôn rồi đó.”
Cô ta nghiêng đầu: “Vậy để ta vá lại bằng ‘Pháp Lực Tụ Linh’ nhé?”
“Không, cô đừng…!”
Quá muộn. Cô ta giơ tay, niệm chú gì đó bằng giọng cực kỳ nghiêm túc:
“Thiên địa quy nguyên, tụ linh hoàn vách!”
Kết quả: vách không liền, mà… bóng đèn trong phòng tôi chớp tắt, rồi nổ cái bép. Cả căn hộ chìm vào bóng tối.
Tôi hét: “CÔ VỪA LÀM NỔ BÓNG ĐÈN NHÀ TÔI RỒI ĐÓ!”
Cô nhún vai: “Pháp lực hôm nay hơi yếu, có thể do ngươi mang khí âm nặng.”
Tôi đứng hình. Tôi là người sống khoa học, tin vào logic, nhưng đứng trước cô gái ấy, logic của tôi rơi tự do khỏi ban công.
Sáng hôm sau, tôi ra hành lang đổ rác thì thấy cô ngồi xếp bằng, cắm nhang trước chậu cây.
“Cô đang làm gì đấy?”
“Truyền linh lực cho Mộc Linh Thảo, nó sắp đột phá cảnh giới.”
Tôi nhìn chậu cây xương rồng bé tí: “Cảnh giới…?”
“Đang ở sơ giai, sắp lên trung giai.”
Tôi suýt nghẹn cà phê. “Cô… nói chuyện với cây hả?”
Cô gật đầu, nghiêm túc như đang họp quốc hội: “Phải đối xử công bằng với vạn vật.”
Tôi thở dài. “Chắc tôi nên mua thêm thuốc an thần.”
Nhưng rồi, trưa hôm đó, cô lại gõ cửa mang sang cho tôi hộp cơm.
“Ăn đi, ngươi cần bồi bổ nguyên khí.”
Tôi ngần ngại mở ra — hóa ra là cơm chiên trứng. Bình thường. Ngon lành.
“Tôi tưởng cô ăn đan dược chứ?”
Cô nhăn mày: “Ngươi nghĩ đan dược mua ở đâu? Ta cũng phải ăn cơm chứ.”
Và lần đầu tiên, tôi cười thật. Cô cũng bật cười.
Cái cảm giác… kỳ lạ thật. Giữa căn hộ ồn ào và điên rồ này, tôi lại thấy dễ chịu hơn hẳn so với căn nhà cũ của mình.
Đêm đó, khi tôi đang làm việc, lại nghe tiếng gào:
“Yêu vật, nạp mạng đây!”
Tôi bật dậy, lao sang gõ cửa: “Cô đang đánh ai đó hả?”
Cô mở cửa, trừng mắt: “Đánh bug.”
“Bug?”
“Phải, con bug trong laptop ta, nó không chịu hiện màn hình.”
Tôi lặng người. “Cô đang nói máy bị lỗi à?”
“Đúng, nhưng ta đã dùng pháp thuật ‘Khởi Linh Cổ’ mà nó vẫn không hoạt động.”
Tôi đi thẳng vào, nhìn màn hình đen sì, rồi cắm sạc lại. Laptop sáng lên.
Cô trố mắt: “Ngươi dùng loại linh thuật gì vậy?”
“Tôi chỉ cắm điện thôi…”
“Điện là thứ gì?”
“À… năng lượng… kiểu như linh khí đó.”
Cô gật gù: “Hóa ra linh khí ở thế giới này có thể truyền qua dây. Thật lợi hại.”
Tôi phì cười: “Cô đúng là… kỳ lạ.”
Cô ngẩng đầu, nghiêm túc: “Ta chỉ khác biệt, không kỳ lạ.”
Và chính khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: có lẽ, cuộc sống cần những người “khác biệt” như vậy để bớt nhàm chán.
Kể từ hôm đó, tôi và cô gái “đại hiệp” kia chính thức trở thành… hàng xóm quen mặt.
Cô vẫn luyện võ trong phòng, đôi khi hét “trảm yêu!” giữa đêm. Tôi thì gõ code, hét “chạy lỗi!” giữa sáng.
Hai người, hai thế giới — nhưng cùng một tần số điên nhẹ.
Còn bà chủ nhà? Mỗi lần thấy tôi, bà chỉ cười:
“Cậu may mắn đấy, phòng đó ai cũng sợ thuê, chỉ có cậu chịu được.”
Tôi đáp: “Chắc do tôi cũng hơi điên.”
Và thế là, câu chuyện bắt đầu.
Một anh IT thích sống yên tĩnh.
Một cô gái tưởng mình là đại hiệp.
Một con mèo làm nhân chứng cho mọi cuộc hỗn chiến.
Cuộc sống mới của tôi — chính thức khai môn.