MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 2: Đại Hiệp Học Sử Dụng Wifi

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 2: Đại Hiệp Học Sử Dụng Wifi

1,253 từ · ~7 phút đọc

Buổi sáng thứ ba kể từ khi dọn đến căn hộ mới, tôi phát hiện ra một điều vô cùng đáng sợ: hàng xóm của tôi — cô gái “đại hiệp” — không biết dùng wifi.

Không phải kiểu “chưa từng nghe nói”, mà là kiểu “tưởng đó là linh khí truyền qua không gian”.

Câu chuyện bắt đầu khi tôi nghe tiếng gõ cửa vào lúc tám giờ sáng — cái giờ mà dân IT như tôi vẫn coi là “giữa đêm khuya.”

Tôi ngái ngủ mở cửa, tóc bù xù, áo phông nhăn nhúm, thì thấy Vy đứng đó, tay cầm một tờ giấy ghi chi chít chữ.

“Ngươi!” — cô nói bằng giọng nghiêm túc như sắp đi diệt yêu. — “Ta muốn hỏi… cái này.”

Tôi dụi mắt, nhìn tờ giấy. Trên đó là dòng chữ nguệch ngoạc:

‘Wai-Phai kết giới: ẩn, mật khẩu: 88888888. Làm sao đột phá?’

Tôi suýt phun nước mũi: “Cô… đang hỏi cách kết nối wifi à?”

Vy nhíu mày: “Phải. Ta đã thử niệm chú, nhưng linh lực không thông. Có phải do ta chưa đạt tới Ngũ Trùng Cảnh không?”

Tôi đơ toàn tập. “Không, cô chỉ cần nhập mật khẩu thôi.”

“Mật khẩu là gì?”

“Tám số tám.”

Cô ngẫm nghĩ, rồi nghiêm túc hỏi: “Tám số tám… có nghĩa là tám đạo chân kinh?”

Tôi giơ tay: “Không! Là con số thôi! 88888888!”

Cô gật đầu, lấy điện thoại ra — một chiếc Nokia cổ lỗ sĩ, bấm liên hồi rồi hỏi: “Không được.”

Tôi nhìn, ngã quỵ: “Cái đó không có wifi! Cô đang nhập số điện thoại đó!”

Cô thở dài, trông rất nghiêm túc: “Vậy ra thế giới này thật phức tạp. Đến việc hấp thụ linh khí cũng phải dùng mật mã.”

Tôi vỗ trán, ngồi xuống ghế, thở dài: “Thôi được rồi, để tôi giúp cô.”

Tôi cài đặt lại mạng, nhập đúng mật khẩu cho cô. Khi biểu tượng wifi sáng lên, cô mở to mắt như vừa chứng kiến phép màu.

“Ngươi… vừa thi triển pháp gì?”

“Tôi chỉ bấm ‘connect’ thôi.”

“Connect là chú ngữ sao?”

“Ờ… tạm gọi vậy đi.”

Cô đứng thẳng dậy, đặt tay lên ngực: “Cảm ơn ngươi, ân nhân. Từ nay, ta nợ ngươi một mạng.”

Tôi giật mình: “Ơ thôi khỏi! Tôi không cần mạng đâu, chỉ cần cô đừng hét giữa đêm là tốt rồi.”

Vy nghiêng đầu: “Nhưng ngươi đã cứu ta khỏi cảnh bế quan trong bóng tối. Theo luật giang hồ, ta phải báo đáp.”

“Thật ra tôi chỉ muốn ngủ thêm 10 phút thôi…”

“Không thể! Ta phải báo đáp.”

Và thế là tôi chính thức có một “đại hiệp theo hầu” từ sáng tới chiều.

Cô mang sang cho tôi ly nước gừng: “Uống đi, giải độc cho tâm hỏa.”

Tôi ngửi thử, cay xộc lên mũi: “Cái này… là gừng thật à?”

“Phải. Ta nghe trên mạng nói ‘detox’ là phải uống cái này.”

Tôi cười khổ: “Cô học internet nhanh thật đấy.”

“Dĩ nhiên. Ta đã đọc hết mười hai cuốn Cẩm Nang Người Dùng Google.”

Tôi ngước nhìn, hoang mang: “Cẩm nang… Google nào?”

Cô chỉ vào laptop tôi mượn cho cô hôm trước: “Chính là cái biểu tượng tròn tròn nhiều màu ấy. Ta đã ‘nghiền ngẫm’ nó cả đêm.”

“Cô tra cái gì?”

“‘Làm sao để hạ gục yêu quái bug máy tính.’”

Tôi suýt sặc. “Ra là cô vẫn nghĩ bug là yêu quái thật à?”

“Không phải sao? Bọn chúng làm máy treo, xóa bài viết ta gõ. Rõ ràng có linh tính tà ác.”

Tôi ngả người ra ghế, bất lực cười.

Thật lạ, trước đây tôi ghét hàng xóm ồn ào, nhưng giờ, ngày nào không nghe tiếng Vy nói chuyện với “thần wifi” là thấy trống trải.

Chiều hôm đó, tôi thấy cô đứng giữa hành lang, cầm kiếm gỗ chỉ vào một cục modem wifi.

“Ngươi là vật gì mà khiến ta phải khuất phục?” — cô gằn giọng.

Tôi chạy tới: “Khoan! Đừng chém cái modem! Tôi trả tiền cọc rồi đó!”

Cô dừng lại, ánh mắt vẫn dữ dội: “Ta cảm nhận được năng lượng mạnh mẽ trong vật này. Nó phát ra sóng dao động tinh thần.”

“Tôi nói rồi, đó là sóng tín hiệu!”

“Cũng là sóng mà?”

“Ừ… thôi cô cứ nghĩ vậy cũng được.”

Cô thả kiếm xuống, khoanh tay, nghiêng đầu suy tư: “Nếu ta điều khiển được vật này, ta có thể giao tiếp với cả thế giới sao?”

“Ừ, qua internet đó.”

Cô nghiêm túc: “Vậy là ta có thể truyền thụ võ công cho người khác?”

“Tạm… tạm được.”

Và thế là tối hôm đó, tôi nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên tục.

Sáng hôm sau, tôi mở mạng lên thì thấy một kênh YouTube mới xuất hiện:

“Đại Hiệp Xuyên Không Channel — Học Kiếm Pháp Trong 3 Ngày!”

Video đầu tiên: Vy mặc đồ hiệp nữ, cầm kiếm gỗ, dạy cách “hít thở chân nguyên” bằng… động tác squats.

Tôi vừa xem vừa ôm đầu: “Cô làm cái gì vậy trời?”

Cô bước ra, mặt rạng rỡ: “Ta đang khai phá môn phái trực tuyến. Học trò của ta đã đạt 200 lượt xem!”

“200 à? Cô vừa up hôm qua?”

“Phải. Có người bình luận: ‘Bà này ngáo dễ thương quá’, ta nghĩ đó là lời khen.”

Tôi thở dài, nhưng trong lòng lại thấy buồn cười không tả nổi.

Buổi tối, tôi đang lập trình thì nghe tiếng hét:

“A! Bọn yêu bình luận độc hại tấn công rồi!”

Tôi chạy qua: “Gì vậy?”

Cô chỉ màn hình, nơi vài bình luận troll kiểu “Đại hiệp bị lỗi não”.

“Chúng đang công kích ta bằng độc ngữ!”

Tôi bật cười: “Cái đó gọi là anti-fan, ai cũng có mà.”

“Anti-fan?”

“Ừ, kiểu người ghét mình vô lý thôi.”

Cô cau mày: “Thế giới này thật hỗn loạn. Cả võ lâm cũng không tàn độc đến vậy.”

Tôi nhìn cô, thấy ánh mắt vừa bực vừa buồn cười. Tôi mở miệng: “Kệ họ đi, cô chỉ cần vui là được.”

Cô nhìn tôi, ngạc nhiên: “Ngươi nói năng kỳ lạ đấy. Ở Ma giới, kẻ bị xúc phạm sẽ trả thù.”

“Nhưng ở đây, người khôn sẽ tắt bình luận.”

Cô ngẫm nghĩ, rồi quả thật… bấm tắt bình luận thật.

Tối muộn, hai đứa ngồi ăn mì gói ngoài hành lang. Mèo của cô, tên “Tiểu Hổ”, nằm cuộn tròn giữa hai chúng tôi.

“Ngươi biết không,” cô nói nhỏ, “ở thế giới cũ của ta — à không, trong mộng của ta — ta cũng từng cô đơn như vậy. Nhưng ở đây, ít ra ta có người nói chuyện.”

Tôi cười nhẹ: “Còn tôi, ở thế giới thật này, chưa từng gặp ai điên vui như cô.”

Cô liếc xéo: “Ngươi nói ta điên à?”

“Tôi nói vui thôi.”

Cô cười, nụ cười hiếm hoi, không diễn, không giả.

Ánh đèn vàng rọi xuống, tiếng mèo kêu “meo” nhẹ, tôi chợt nhận ra — đôi khi, giữa thành phố ồn ào này, chỉ cần có ai đó khiến ta bật cười thật lòng, đã là phép màu.

Và rồi, khi tôi vừa định đứng dậy dọn tô, cô đột nhiên nghiêm túc nói:

“Ngày mai ta sẽ truyền thụ cho ngươi ‘Tâm Pháp Hòa Khí’. Ngươi phải luyện cùng ta.”

Tôi tròn mắt: “Hòa Khí gì cơ?”

“Là nghệ thuật không nổi nóng khi bị chửi online.”

Tôi suýt cười ngã ghế. “Cô đúng là tiên phong trong ngành tâm lý học hiện đại.”

Cô ngẩng đầu kiêu hãnh: “Ta là đại hiệp mà, học đâu chỉ để đánh nhau.”

Tôi nhìn cô — cô gái tưởng mình xuyên không, nói chuyện như tiểu thuyết kiếm hiệp, nhưng lại khiến tôi cười suốt cả ngày.

Và tôi nghĩ, có lẽ, từ đây, căn hộ nhỏ này sẽ chẳng bao giờ còn yên tĩnh nữa — theo cách thật đáng yêu.