MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 3: Đại Hiệp Và Cuộc Vi Hành Đến Siêu Thị

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 3: Đại Hiệp Và Cuộc Vi Hành Đến Siêu Thị

1,340 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm đó, trời nắng nhẹ, gió thổi qua khung cửa sổ nhỏ trong căn hộ mini, mang theo mùi bánh mì nướng và tiếng mèo ngáp dài. Tôi đang ngồi gõ code, mắt lờ đờ sau một đêm thức trắng, thì nghe tiếng “Cốc! Cốc! Cốc!” vang lên ở cửa.

Tôi nhăn mặt, nghĩ thầm: “Chắc lại là cô ấy.”

Quả nhiên, khi mở cửa, Vy đã đứng sừng sững như tướng quân sắp ra trận. Tay cô cầm một tờ danh sách dài ngoằng, trên đó ghi chi chít chữ bằng bút đỏ.

“Tú!” – giọng cô vang như chuông. – “Ta muốn… vi hành.”

Tôi nhíu mày: “Vi hành gì cơ?”

“Ra chợ nhân gian để mua nhu yếu phẩm.”

“Cô nói là… đi siêu thị hả?”

Cô nghiêm túc gật đầu: “Phải! Ta nghe nói nơi đó có đủ linh thảo, kim khí, thậm chí cả linh đan đóng gói!”

Tôi thở dài, vươn vai: “Được rồi, đi thì đi. Nhưng cô mặc đồ bình thường thôi nha, đừng mặc áo giáp nữa.”

Cô nhướn mày: “Áo giáp này là linh y bảo hộ thân thể. Không thể bỏ.”

“Cô mà mặc vậy ra siêu thị, bảo vệ tưởng phim trường đang quay đấy.”

Cô chép miệng, rồi miễn cưỡng thay sang áo sơ mi trắng, quần jeans — vẫn cài thêm sợi dây buộc kiếm bên hông. Tôi không biết nên khóc hay cười.

Tại siêu thị “BigMart” gần khu chung cư, cảnh tượng thật... hỗn loạn. Không phải vì đông người, mà vì Vy.

Ngay khi bước qua cổng, tiếng “Bíp” của máy quét an ninh vang lên. Cô giật mình, rút kiếm gỗ, hét:

“Đề phòng mai phục! Trận pháp kích hoạt rồi!”

Tôi lao tới giữ tay cô lại: “Bình tĩnh! Cái đó chỉ kiểm tra túi thôi!”

“Vậy nó phát hiện ta mang pháp khí à?”

“Không, nó chỉ phát hiện kim loại thôi!”

“Ồ… kim loại cũng có linh khí, hợp lý.”

Tôi nín cười, gật đại cho xong.

Chúng tôi đi dọc các kệ hàng. Vy nhìn quanh với ánh mắt ngạc nhiên như trẻ con.

“Thật kỳ diệu! Chỉ cần đẩy xe, đã có cả núi lương thực trước mặt.”

“Ừ… nhưng phải trả tiền đấy.”

Cô cau mày: “Tiền là gì?”

Tôi cười: “Vật trung gian trao đổi, kiểu như ‘linh thạch’ cô hay nói đó.”

Cô gật đầu, trầm ngâm: “Vậy mà ta từng vứt mấy đồng xu xuống sông để cầu phúc.”

“Tôi hiểu rồi… sông đó chắc thành ngân hàng ngầm luôn.”

Đến khu rau củ, cô đứng tần ngần trước một đống rau muống.

“Cái này là thảo dược cấp mấy?”

“Tôi đoán… cấp 0.”

“Vậy mà dân chúng ăn hàng ngày sao? Họ quả là cứng cỏi.”

“Không, vì nó rẻ.”

“Rẻ tức là dễ trồng?”

“Ừ.”

“Dễ trồng mà vẫn ăn được, thật đáng ngưỡng mộ!”

Tôi ngó quanh, thấy ai cũng nhìn tụi tôi, chắc nghĩ cô này đóng vlog hoặc cosplay gì đó. Tôi giả vờ không quen. Nhưng cô lại gọi tôi ầm ĩ:

“Tú, ngươi thấy cái này giống Linh Quả không?”

Tôi nhìn, đó là cà chua.

“Đó là cà chua.”

“Cà chua? Nghe như tên pháp bảo.”

“Ừ, pháp bảo chuyên dùng để nấu canh.”

Cô hí hoáy bỏ vào giỏ đến nửa chục quả, còn tôi chỉ biết thở dài: “Đại hiệp mà nấu canh, nghe cũng… thú vị.”

Khi tới quầy gia vị, tôi định mua chai nước mắm. Cô lại nhìn chăm chăm vào lọ ớt bột, hỏi nhỏ:

“Cái này… là bột gì mà đỏ rực thế?”

“Ớt.”

“Ăn được à?”

“Được, nhưng cay lắm.”

Cô không tin, liền mở nắp ngửi thử — và thế là hắt xì liên tục.

“Ách xì! Ách xì! Thứ tà vật này tấn công ta!”

“Cô đừng ngửi nữa!”

Cô vừa hắt xì vừa chỉ lọ ớt: “Đây là ma vật hệ hỏa!”

Tôi bật cười không dừng được. Người xung quanh nhìn, chắc nghĩ chúng tôi đang diễn kịch.

Khi đến quầy thu ngân, cô nhìn bảng “Tự thanh toán” với vẻ nghi hoặc:

“Người đâu? Sao phải tự trả?”

“Tự thanh toán là quét mã rồi quẹt thẻ, không cần nhân viên.”

“Không có người mà đồ vẫn biến mất?”

“Tức là mình mua xong thôi!”

Cô nhìn máy quét mã vạch, cẩn thận đưa chai nước mắm lên. Bíp! – âm thanh vang lên, cô giật mình:

“Trời đất, nó vừa đọc tên pháp bảo!”

Tôi đỡ trán: “Đọc giá thôi cô ơi!”

Cô thì háo hức: “Nếu ta đọc được ngôn ngữ của nó, liệu ta có thể giao tiếp với máy móc?”

“Ờ… có thể, nếu cô học lập trình.”

“Vậy ta sẽ học!”

Tôi trố mắt: “Cô đừng đùa, lập trình không đơn giản đâu.”

“Ta từng đọc qua ‘Kinh C++ Nhập Môn Cho Người Chưa Ngộ Đạo’ rồi.”

“Cái đó cô in ở đâu ra?”

“Google bảo ta.”

Tôi cười sặc: “Cô đúng là một đại hiệp 4.0.”

Ra khỏi siêu thị, tôi ôm túi đồ, còn cô đẩy xe với dáng đi oai phong như vừa thắng một trận.

“Thật vui!” — cô nói, miệng cười tươi. — “Nhân gian quả thật nhiều điều kỳ thú. Ngươi mỗi ngày đều đi như vậy sao?”

“Tôi hả? Không, tôi thường đặt hàng online.”

“Online là gì?”

“Tức là gọi thần linh giao hàng tận cửa.”

Cô tròn mắt: “Thế giới này mạnh quá! Ta phải bái sư mới được.”

Tôi bật cười khan: “Thần linh đó tên Shopee hoặc Lazada, cô muốn bái ai?”

“Nghe như tên hai môn phái đối địch.”

“Ờ, chính xác, chuyên cạnh tranh giá.”

Khi về đến chung cư, tôi giúp cô sắp đồ. Cô nghiêng đầu, nhìn lon cá hộp tôi mua.

“Thứ này ăn được à?”

“Có chứ, tiện lắm.”

“Nhưng đóng hộp sao linh khí lưu chuyển?”

“Không cần linh khí, chỉ cần… dầu và muối.”

Cô trầm ngâm, rồi gật gù: “Vậy ra thế giới này có cách luyện đan rất lạ.”

Tôi không nhịn được cười. Mỗi lời cô nói đều là vàng trong làng “tấu hài”.

Nhưng rồi, khi sắp xếp xong, cô đột nhiên im lặng, nhìn ra cửa sổ.

“Ngươi biết không,” cô khẽ nói, “ta từng ước được sống một cuộc đời yên ổn, không chiến đấu, không tranh giành. Ở đây… ta có thể làm được điều đó sao?”

Tôi nhìn cô, trong lòng bỗng lạ.

“Cô có thể,” tôi đáp. “Miễn cô đừng dùng kiếm gỗ vào modem nữa.”

Cô quay lại, cười nhẹ: “Không hứa đâu.”

Chiều muộn, tôi bật laptop, cô thì ngồi đọc sách — không phải kinh võ công, mà là cuốn “Cách sử dụng máy giặt cơ bản.”

“Cô định giặt đồ hả?” tôi hỏi.

“Phải, nhưng ta đang suy nghĩ: nếu bỏ đồ vào mà máy lắc mạnh vậy, có phải nó đang ‘hóa giải oán khí’ không?”

“Không, nó đang xả nước thôi.”

“Thế giới này thật kỳ bí.”

Tối đến, khi tôi đang code, cô bất ngờ xuất hiện ở cửa, gõ nhẹ.

“Tú, mai ta muốn học nấu ăn.”

“Tốt, nhưng cô phải hứa không dùng kiếm.”

“Không dùng kiếm, ta sẽ dùng… chảo.”

Tôi nhíu mày: “Nghe không yên tâm lắm.”

“Yên tâm, ta sẽ nấu ‘Canh Tụ Linh’.”

“Là món gì?”

“Trứng chiên với cà chua.”

Tôi cười lăn.

“Thì ra đại hiệp cũng biết món quốc dân.”

“Phải. Nhưng ta sẽ đặt tên cho nó nghe khí phách hơn.”

Đêm đó, tôi ngồi nhìn cô hí hoáy học công thức nấu ăn, thấy lòng nhẹ hẳn.

Trong cuộc sống lặp đi lặp lại của tôi, sự xuất hiện của cô — dù điên rồ — lại khiến tôi cười mỗi ngày.

Tôi nhận ra, có lẽ “niềm vui” không nằm ở việc trốn tránh người khác, mà ở việc gặp đúng người khiến ta không còn muốn trốn nữa.

Tôi khẽ nói: “Vy, nếu thế giới này có pháp bảo giữ tiếng cười mãi mãi, chắc tôi sẽ mua tặng cô một cái.”

Cô ngước lên, ánh mắt ngạc nhiên xen chút ấm áp: “Không cần. Ta đã có ngươi rồi.”

Tôi chết lặng. Mặt nóng bừng.

Cô bật cười: “Ý ta là có ngươi làm bạn thôi. Nghĩ gì đấy?”

Tôi lắp bắp: “Ờ… không… không gì.”

“Vậy tốt,” cô nói, rồi nghiêm túc hẳn: “Ngủ sớm đi, mai chúng ta nấu ăn. Ai làm cháy bếp sẽ phải rửa chén ba ngày.”

“Cái gì!? Ai ra luật đó!?”

“Giang hồ.”

Và thế là, một đại hiệp, một lập trình viên, một con mèo, chuẩn bị bước vào cuộc chiến… trong căn bếp nhỏ.