MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 4: Canh Tụ Linh Và Chiếc Chảo Định Mệnh

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 4: Canh Tụ Linh Và Chiếc Chảo Định Mệnh

1,214 từ · ~7 phút đọc

Buổi sáng bắt đầu bằng mùi khét lẹt.

Tôi bật dậy khỏi ghế, tóc dựng ngược như sấm đánh ngang đầu. Từ phòng bếp, khói nghi ngút bốc lên, kèm theo giọng hét quen thuộc:

“Aaaaa! Linh khí phản nghịch rồi!”

Tôi lao ra, chỉ thấy Vy đang đứng giữa đám khói, một tay cầm chảo, tay kia cầm muôi như cầm kiếm, khuôn mặt nhăn nhó nhưng đầy quyết tâm.

“Cô đang làm gì đấy!?” tôi hét, ho sặc sụa.

“Ta đang luyện ‘Canh Tụ Linh’! Nhưng dường như dương khí trong chảo quá mạnh!”

Tôi nín thở nhìn cái chảo cháy đen sì, bên trong là thứ gì đó từng là trứng và cà chua — giờ hóa thành tro.

Tôi với tay tắt bếp: “Trời đất, cô định thiêu sống căn hộ à!?”

Vy chống nạnh: “Ta chỉ hơi sai bước vận khí. Bếp ga này hung hãn quá.”

Tôi thở dài: “Nó không hung hãn, chỉ là cô bật lửa to quá!”

Cô cau mày: “Thế mà không ghi chú trong sách hướng dẫn.”

“Cô đọc hướng dẫn á?”

“Không, ta nghe thần Google nói.”

Tôi vừa dọn chảo vừa lắc đầu: “Thần Google chắc đang khóc thét.”

Cô cười nhẹ, ánh mắt không có chút hối lỗi nào, chỉ tò mò như đứa trẻ.

Sau khi dọn xong chiến trường, tôi định ăn mì gói. Nhưng Vy đột nhiên nói:

“Không được! Ta đã hứa là hôm nay ta nấu!”

“Cô nấu lần nữa tôi chắc ra bệnh viện quá.”

“Yên tâm, ta sẽ tu luyện lại từ đầu.”

Tôi khoanh tay: “Tu luyện lần này định theo phương pháp nào?”

Cô hít sâu, nghiêm túc nói: “Ta đã xem bảy video dạy nấu ăn và hai bộ phim cổ trang. Kinh nghiệm đã tăng.”

Tôi nhướn mày: “Xem phim cổ trang giúp nấu ăn á?”

“Có người trong đó nấu thuốc giải độc bằng nồi đồng. Giống nhau cả thôi.”

Tôi chắp tay, đầu hàng: “Rồi, cô làm đi, nhưng tôi giữ chìa khóa gas.”

Vy bắt đầu lại. Cô rửa trứng, bẻ vỏ — làm vỡ ba cái.

“Trứng yếu sinh lý quá.” – cô lẩm bẩm.

“Tôi nghĩ là cô mạnh tay thôi.” – tôi đáp, cười nén.

Cô khuấy trứng, hất tung ít nhất nửa bát lên mặt bàn.

“Đây gọi là ‘rèn nội công hỗn nguyên’ à?” – tôi hỏi.

“Đúng! Cần phải luyện tập cân bằng tay trái và tay phải!”

Khi cho cà chua vào, cô dùng… dao chém mạnh một phát.

“Khoan!” – tôi kêu lên. – “Cắt nhẹ thôi!”

Cô giật mình, dao lệch, cà chua văng lên tường, để lại vết đỏ như… hiện trường án mạng.

Cô nghiêng đầu, nhìn vết bắn: “Trông thật sinh động.”

“Tôi nghĩ tôi nên mua bảo hiểm nhà.”

Sau nửa tiếng “nấu luyện”, cô đặt trước mặt tôi một dĩa màu vàng cam lạ lẫm.

“Thành phẩm ‘Canh Tụ Linh’ đây.”

Tôi nhìn kỹ: “Tôi… có cần ăn không?”

“Phải. Ăn đi, để chứng minh linh khí đã hội tụ.”

Tôi lấy muỗng, nếm thử. Một giây sau —

“Khụ! Khụ! Cô bỏ gì vào đây vậy!?”

“Đường.”

“Tại sao!?”

“Ta tưởng đường giúp tăng dương khí.”

“Tôi không cần dương khí, tôi cần vị mặn!”

Cô nhìn tôi nghiêm túc: “Ngươi muốn ăn mặn, để ta cho thêm… muối.”

“Khoan—”

Cô đổ luôn nửa hũ muối vào chảo.

“Thế này là diệt ma luôn chứ đâu còn tụ linh!”

Cô cau mày nhìn chảo, rồi nói với vẻ triết lý:

“Thất bại là mẹ thành công.”

Tôi thở dài: “Nếu đúng vậy thì cô vừa sinh ra cả gia phả rồi.”

Sau ba lần thất bại, cô cuối cùng cũng cho ra món… trứng chiên tạm gọi là “ăn được”.

Tôi cắn thử, nhăn mặt: “Hơi mặn, nhưng ít ra không cháy.”

Cô nở nụ cười mãn nguyện: “Ta đã lĩnh ngộ ra đạo lý: không phải cứ nhiều lửa là nhanh thành công.”

“Ờ, đó là điều đầu tiên mọi người học khi nấu ăn…”

Cô gật gù: “Nhưng với ta, đó là cảnh giới mới.”

Tôi nhìn cô ăn với vẻ hạnh phúc, bỗng thấy nhẹ lòng. Có lẽ cái quan trọng không phải món ngon, mà là niềm vui khi nhìn người khác cố gắng vì điều nhỏ bé.

Buổi chiều, chúng tôi cùng nhau rửa chén. Cô xắn tay áo, đeo găng, mặt nghiêm nghị.

“Tú, ta thấy việc rửa chén này giống như tu luyện tâm tính.”

“Tại sao?”

“Vì bát đĩa là nhân duyên, dính dầu là nghiệp chướng.”

“Và xà phòng là…”

“Là pháp khí tẩy nghiệp.”

Tôi bật cười khan: “Cô đúng là nhà triết học của căn hộ.”

Cô liếc sang, cười ranh mãnh: “Ngươi cười, tức là còn vọng niệm.”

“Tôi không vọng niệm, tôi chỉ không tin mình đang nghe giáo lý từ người làm cháy trứng.”

Cô múc bọt xà phòng lên, vẽ hình tròn: “Ngươi biết không, nếu ở thế giới cũ, ta cũng sẽ thích có người nói chuyện lúc rửa chén như thế này.”

Tôi khẽ đáp: “Và ở đây, cô có.”

Cô mỉm cười: “Ừ. Có.”

Đến tối, chúng tôi cùng ăn cơm trên ban công nhỏ. Mèo “Tiểu Hổ” ngồi bên chân, gió nhẹ thổi qua, đèn đường hắt ánh vàng dịu xuống.

Vy chống cằm, nhìn xa xăm:

“Tú, ở thế giới của ngươi, có phải ai cũng bận rộn như vậy không?”

“Ừ, ai cũng chạy theo thứ gì đó. Tiền, công việc, danh tiếng… Còn cô?”

“Ở thế giới của ta, ai cũng chạy theo tu đạo, cũng không khác là mấy.”

Cô cười khẽ, mắt ánh lên thứ gì đó vừa buồn vừa hiền. “Có lẽ chỉ khác nhau ở tên gọi, chứ bản chất con người đâu đổi.”

Tôi nhìn cô, chợt thấy câu nói ấy không còn ngớ ngẩn như mọi khi.

Một phút yên lặng. Chỉ có tiếng mèo kêu và tiếng xe từ xa vọng lại.

Rồi cô quay sang, ánh mắt tinh nghịch trở lại:

“Ngươi nhìn ta như nhìn tiên nữ à?”

Tôi giật mình: “Không, tôi đang nghĩ cô nói đúng.”

“Ồ, vậy thì khen ta đi.”

“Tôi khen cô… đỡ khùng hơn hôm qua.”

Cô giả vờ nổi giận: “Ngươi dám!”

Tôi cười phá lên: “Sự thật mất lòng thôi.”

Cô cũng bật cười, nụ cười trong trẻo đến mức khiến tôi thoáng ngẩn ngơ.

Khi dọn bàn xong, cô đột nhiên nhìn tôi, hỏi nhỏ:

“Tú, nếu ta thật sự là người xuyên không, ngươi có tin không?”

Tôi khựng lại, rồi nói chậm rãi: “Nếu cô là người xuyên không thật, thì chắc thế giới cũ của cô… phải nhớ cô lắm.”

Cô im lặng vài giây, rồi khẽ cười: “Ta cũng nhớ thế giới đó, dù có lẽ nó chưa từng tồn tại.”

Tôi không nói thêm. Vì đôi khi, người ta cần một giấc mơ để sống tiếp — dù biết nó chỉ là ảo ảnh.

Đêm khuya, cô đứng ở cửa, nói với tôi trước khi về phòng:

“Hôm nay vui thật. Dù cháy bếp, nhưng ta cười nhiều.”

Tôi mỉm cười: “Tôi cũng vậy.”

Cô nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió: “Mai ta học món mới nhé. ‘Canh Diệt Bug’.”

“Tên nghe nguy hiểm quá…”

“Yên tâm, ta chỉ định học chiên cá thôi.”

“Tôi nghe xong còn lo hơn.”

Cô bật cười, vẫy tay rồi khép cửa lại.

Tôi nhìn cánh cửa đó một lúc lâu, rồi khẽ nói:

“Đại hiệp à… cô thật sự khiến đời tôi đỡ nhàm chán.”

Căn phòng nhỏ im lặng trở lại, chỉ còn tiếng gõ phím và tiếng mèo khẽ kêu trong bóng đêm.

Nhưng tôi biết, ở bên kia bức tường, cô gái ấy cũng đang mỉm cười — với chảo, với trứng, và có lẽ… với cả tôi.