MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 5: Canh Diệt Bug Và Bí Mật Của Đại Hiệp

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 5: Canh Diệt Bug Và Bí Mật Của Đại Hiệp

1,015 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng thứ bảy, tôi vẫn đang ngủ ngon lành thì bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

“Tú! Mở cửa mau! Hôm nay ta nấu Canh Diệt Bug!”

Tôi bật dậy, tóc dựng, giọng ngái ngủ: “Cái gì diệt bug? Tôi đâu có lỗi code nào đâu!”

“Không phải bug của ngươi, mà là bug trong… chảo chiên cá!”

Tôi ôm đầu: “Lạy trời, lại thêm một món mới.”

Cô xuất hiện trước cửa với tạp dề màu hồng in hình mèo — nhìn không khác gì cosplay nửa mùa giữa “nữ hiệp giang hồ” và “bà nội trợ thực tập”. Tay cô cầm một con cá to đùng, mắt vẫn còn trừng trừng.

“Ta đã bắt được hung vật này trong siêu thị,” cô nói, giọng đầy tự hào.

“Tôi nghĩ cô mua chứ không bắt.”

“Cũng là chiến thắng trong thương trường thôi.”

Tôi thở dài: “Rồi, kế hoạch hôm nay là gì?”

“Ta sẽ diệt bug — à không, chiên cá — để chứng minh ta đã lĩnh ngộ đạo ẩm thực.”

“Cô mà lĩnh ngộ thêm chút nữa chắc tôi phải mua bình cứu hỏa.”

Hiệp 1: Làm sạch cá.

Vy cầm dao như cầm kiếm, mặt nghiêm túc như sắp hành hình tội đồ.

“Ngươi chắc ta phải… giết nó thêm lần nữa chứ?”

“Không, nó chết rồi! Cô chỉ cần cạo vảy thôi!”

Cô gật đầu, rồi chém mạnh một phát. Vảy bay tứ tung như pháo hoa.

“Khoan khoan! Cô làm nhẹ thôi!”

“Không thể! Nếu không đủ lực, nó sẽ phản công!”

“Tôi nghĩ phản công duy nhất là mùi tanh đó!”

Sau năm phút, bếp biến thành bãi chiến trường. Tôi nhặt từng mảnh vảy cá trên tóc, còn cô thì cười tươi:

“Thấy chưa? Nó khuất phục rồi.”

“Ừ, và tôi thì tổn thương tâm lý.”

Hiệp 2: Ướp cá.

“Tôi nghĩ cô chỉ cần chút muối, tiêu và nước mắm thôi.”

“Ta đã học trên mạng, phải thêm gừng, hành, rượu trắng, và… niềm tin.”

“Niềm tin!?”

“Đúng, thiếu niềm tin là món ăn không thành.”

Tôi khoanh tay đứng nhìn cô đổ đủ thứ vào tô: từ nước tương, mật ong, đến cả… bột cacao.

“Cô đang nấu cá hay làm tráng miệng đấy?”

“Thêm chút ngọt để cân bằng âm dương.”

Tôi lắc đầu: “Cân xong chắc thành bão hòa luôn.”

Hiệp 3: Chiên cá.

Cô đổ dầu vào chảo, bật bếp, rồi nghiêm túc nói:

“Tú, khi ta hô ‘Lên’, ngươi phải che chắn hậu phương.”

“Tôi che bằng gì?”

“Niềm tin.”

“Thôi được rồi, cứ làm đi.”

Cô thả cá vào, dầu bắn xèo xèo, cô la toáng: “A! Nó phản kháng! Lửa tà!”

Tôi lao tới, che tạp dề cho cô: “Lùi lại! Đừng động!”

Cô tròn mắt nhìn tôi, mặt lấm tấm dầu, giọng nhỏ đi: “Ngươi… chắn cho ta?”

“Tôi không muốn bị cháy rèm cửa thôi.”

“Nhưng vẫn… cảm ơn.”

Hai đứa nhìn nhau, bỗng dưng im lặng vài giây. Giữa khói dầu, tôi thấy ánh mắt cô — không còn lấp lánh ảo tưởng, mà có chút gì đó thật đến lạ.

Sau khi yên ổn, cá chín vàng (kỳ diệu thay, lần đầu cô không làm nổ bếp), cô dọn ra bàn, cười rạng rỡ:

“Thành công rồi! Ta đã diệt bug!”

“Ừ, bug duy nhất còn lại là vết dầu trên trần nhà.”

“Không sao, đó là chiến tích.”

Tôi gắp miếng cá, nếm thử.

“Ngon thật…” tôi lẩm bẩm.

Cô ngạc nhiên: “Thật à?”

“Ừ, lần này cô làm được rồi.”

“Ta đã nói mà! Dụng tâm thì thiên đạo sẽ cảm ứng!”

“Hoặc là cô may mắn.”

“Ngươi không biết cảm xúc đâu, ăn đi!”

Cả hai cùng ăn. Bữa cơm đầu tiên “không cháy” trong căn hộ nhỏ. Mèo Tiểu Hổ nằm bên dưới, thỉnh thoảng kêu “meo” đòi ăn. Cô cười, gắp cho nó một miếng cá nhỏ.

“Ngươi thấy không, giờ ta còn nấu cho thú cưng của mình.”

“Tôi thấy cô tiến hóa rồi đó.”

“Ta không tiến hóa, ta tu hành.”

Sau bữa ăn, trời đổ mưa nhẹ. Cô ngồi tựa cửa, mắt nhìn mưa rơi xuống sân.

“Tú,” cô hỏi, “ngươi có bao giờ thấy mình lạc chỗ chưa?”

“Tôi hả? Lạc chỗ hả… có chứ, mỗi lần họp công ty online là tôi thấy lạc trong thế giới riêng của mấy sếp.”

Cô khẽ cười: “Ta thì thấy lạc ở mọi nơi. Giữa chợ, giữa đám đông, hay thậm chí trong căn phòng này.”

“Cô đang buồn à?”

“Không hẳn. Chỉ là đôi khi ta nhớ… một thế giới mà ta không chắc có thật.”

Tôi im lặng. Mưa vẫn rơi. Giọng cô nhẹ như hơi thở:

“Ngươi biết không, trước đây ta từng là người khác. Không điên, không mộng mị, chỉ là… kiệt sức. Rồi ta tự tạo ra ‘thế giới xuyên không’ để sống sót.”

Tôi quay sang, lần đầu thấy cô không cười.

“Tôi hiểu,” tôi nói nhỏ, “đôi khi người ta cần một vai diễn để trốn khỏi chính mình.”

Cô nhìn tôi, mắt ươn ướt: “Ngươi không thấy ta ngu sao?”

“Tôi thấy cô dũng cảm. Vì ít ra cô dám sống theo trí tưởng tượng của mình.”

Cô im lặng vài giây, rồi bật cười: “Ngươi biết không, ngươi nói chuyện giống triết gia ấy.”

“Tôi chỉ là lập trình viên rảnh hơi thôi.”

“Vậy mà ngươi làm ta thấy bình yên.”

Mưa ngừng. Cô đứng dậy, cột lại tóc, nở nụ cười tinh nghịch quen thuộc.

“Thôi, không ủy mị nữa. Đại hiệp không rơi lệ.”

Tôi mỉm cười: “Ừ, chỉ rơi cá chiên thôi.”

“Câm miệng!” – cô ném cái muỗng vào tôi, bật cười khanh khách.

Không khí nhẹ lại, ấm áp kỳ lạ.

Tối đó, khi tôi đang gõ code, cô gửi tin nhắn đầu tiên từ phòng bên:

Vy: “Ngươi còn thức không?”

Tú: “Có, đang debug.”

Vy: “Bug là thứ gì?”

Tú: “Lỗi khiến hệ thống không chạy được.”

Vy: “Ta cũng có bug.”

Tú: “Bug gì?”

Vy: “Cứ nhìn thấy ngươi là tim ta lag.”

Tôi sững sờ.

Vài giây sau, cô nhắn tiếp:

“Đùa thôi. Ngủ ngon, Ma quân.”

“Mai ta dạy ngươi ‘Tâm Pháp Không Cảm Xúc Khi Bị Trêu’ nhé.”

Tôi bật cười, tựa đầu vào ghế, khẽ đáp lại:

“Ừ, chúc ngủ ngon, Đại hiệp.”

Đèn phòng bên tắt. Tôi nhìn bức tường ngăn cách giữa hai căn hộ nhỏ, bỗng thấy… gần hơn bao giờ hết.

Cô là người điên giữa thế giới bình thường.

Còn tôi, là người bình thường đang dần thấy điên… nhưng vui.