Buổi sáng chủ nhật.
Tôi vừa ngáp vừa bật laptop, chưa kịp khởi động não thì đã nghe tiếng gõ cửa:
“Tú! Mở cửa mau! Hôm nay ta sẽ truyền thụ cho ngươi ‘Tâm Pháp Không Cảm Xúc Khi Bị Trêu’!”
Tôi lồm cồm mở cửa, tóc rối, mắt lờ đờ: “Cô đang dạy lớp kỹ năng sống à?”
Vy đứng trước cửa trong bộ đồ thể thao, buộc tóc cao, ánh mắt sáng rực như sắp mở khóa bí kíp võ công.
“Không! Đây là phương pháp tu tâm, luyện ý chí sắt đá, để dù bị người khác mắng cũng vẫn… mỉm cười.”
“Nghe như khóa đào tạo nhân viên bán hàng.”
“Ngươi không hiểu! Tâm pháp này cao cấp lắm!”
Cô đặt trước mặt tôi một tờ giấy, viết chi chít:
‘Bước 1: Thở sâu, không phản ứng khi bị công kích.
Bước 2: Nhìn đối thủ với ánh mắt từ bi.
Bước 3: Đáp lại bằng lời dịu dàng, khiến đối thủ hoang mang.’
Tôi đọc xong, cười: “Nghe giống cẩm nang sống sót ở công ty hơn là tâm pháp.”
Cô chống nạnh: “Đó là vì ta học từ bình luận mạng.”
“Cô học từ anti-fan à?”
“Phải. Bọn họ chính là thử thách tâm cảnh cao nhất.”
Cô kéo tôi ra ban công:
“Giờ bắt đầu luyện! Ta sẽ mắng ngươi, ngươi không được tức.”
“Tôi không chắc đây là huấn luyện hay trả thù đâu.”
“Bắt đầu!”
Cô hắng giọng, chỉ thẳng vào tôi: “Ngươi là đồ… lười biếng, bừa bộn, tóc rối, áo nhăn, code ngu!”
Tôi ngẩn ra, đáp: “Ờ, cái đó đúng.”
“Ngươi… ăn mì gói ba ngày liền!”
“Ừ, tại hết tiền.”
“Ngươi không dọn phòng!”
“Tôi định dọn hôm qua mà ngủ quên.”
“...”
Cô nghiêng đầu, cau mày: “Ngươi không phản ứng à?”
“Tôi quen rồi, nghe mẹ chửi từ nhỏ.”
“Vậy đổi chiến thuật!”
Cô xích lại gần, giọng trầm: “Ngươi... trông cũng không tệ, nhưng chắc chẳng cô gái nào chịu nổi tính ngươi đâu.”
Tôi khựng lại.
“Ồ, có phản ứng rồi kìa!” – cô cười gian.
Tôi liếc cô: “Cô đang trêu tôi đấy à?”
“Đúng, vì đó là bước hai: Kích tâm, đo đạo đức.”
Tôi cố nhịn, hít sâu.
“Không tức, không tức…”
Cô vẫn nhìn tôi, cười tinh nghịch: “Mặt ngươi đỏ rồi kìa, Ma quân.”
“Không, tại trời nóng.”
“Trời đang 26 độ.”
“Vậy là cô nóng.”
Cô bật cười: “Ngươi đang đổ thừa, tâm chưa vững!”
Tôi thở ra: “Được, hôm nay cô thắng.”
“Không, cả hai ta đều thắng! Ta được vui, ngươi được trải nghiệm.”
“Tôi trải nghiệm tổn thương thì có.”
Trưa hôm đó, Vy kéo tôi ra quán cà phê gần khu chung cư.
“Tu luyện tâm pháp phải giữa nơi có người,” cô giải thích, “mới dễ kiểm soát cảm xúc.”
“Tức là cô định ra chỗ đông người để trêu tôi công khai?”
“Chính xác!”
Quán cà phê “Mộc Nhiên” nhỏ xinh, tường gạch đỏ, mùi cà phê rang thơm lừng. Vy chọn bàn ngoài trời, nơi nắng rọi xuống qua tán cây. Cô gọi “trà hoa cúc” — nghe nhẹ nhàng, nhưng khi thêm đường, cô lỡ tay đổ nửa gói to.
“Tôi nghĩ cô vừa tạo ra ‘đan dược ngọt quá liều’.”
“Càng ngọt càng dễ tu tâm.”
Chúng tôi vừa nói chuyện, vừa cười, cho đến khi tôi nghe tiếng ai đó cất lên phía sau.
“Vy?”
Cô giật mình, quay lại. Một người đàn ông tầm ba mươi, ăn mặc lịch sự, ánh mắt pha chút ngạc nhiên.
“Anh Khánh…” – giọng cô khẽ.
Không khí chùng xuống.
Tôi nhìn qua, nhận ra đây không phải kiểu “bạn cũ bình thường.”
Anh ta cười nhẹ: “Lâu rồi không gặp. Em vẫn… ổn chứ?”
Vy cười, nhưng nụ cười hơi gượng: “Ổn. Em tu luyện tốt lắm.”
Khánh nhìn tôi: “Bạn trai em à?”
Tôi suýt sặc cà phê. “Không! Tôi là… hàng xóm!”
Vy xen vào nhanh: “Đúng, hàng xóm, bạn đồng tu hành.”
“À…” – Khánh mỉm cười nhạt, nhưng trong mắt vẫn ánh chút thương hại. – “Em vẫn vậy, vẫn sống trong thế giới riêng nhỉ.”
Câu nói nhẹ như gió, nhưng tôi thấy Vy khựng người.
Tôi lên tiếng: “Ai mà chẳng có thế giới riêng của mình. Chỉ là cô ấy chọn sống vui hơn thôi.”
Khánh nhìn tôi thoáng khó hiểu, rồi gật đầu, nói vài câu nữa rồi rời đi.
Vy im lặng, tay xoay xoay ly nước.
“Tú,” cô nói nhỏ, “ngươi thấy ta kỳ lạ lắm đúng không?”
“Tôi thấy cô khác biệt, nhưng không kỳ lạ.”
“Khác biệt… là cách nói dễ nghe của ‘lập dị’.”
“Không. Là cách nói của ‘độc nhất’.”
Cô ngẩng lên, đôi mắt run run. “Ngươi luôn nói những điều khiến người ta muốn tin.”
“Tại vì tôi thật lòng.”
Chiều hôm đó, cô lặng lẽ về phòng. Tôi không hỏi gì thêm, chỉ nghe tiếng đàn piano vang lên mơ hồ từ bên kia bức tường — âm thanh cô đơn và dịu dàng.
Tôi nhắn tin:
Tú: “Tâm pháp hôm nay thành công không?”
Vy: “Chắc thất bại. Ta vẫn thấy buồn.”
Tú: “Không sao, thất bại là bước đầu của giác ngộ.”
Vy: “Vậy ngươi đang giác ngộ chưa?”
Tú: “Tôi đang học cách không buồn khi thấy cô buồn.”
Không có tin nhắn đáp lại.
Nhưng vài phút sau, cô mở cửa, bước qua.
Cô không nói gì, chỉ ngồi xuống ghế bên cạnh tôi, im lặng nhìn màn hình máy tính sáng xanh.
Tôi hỏi nhỏ: “Cô không muốn luyện tâm pháp tiếp à?”
Cô lắc đầu: “Không. Giờ ta chỉ muốn ngồi cạnh ngươi thôi.”
Tôi gật đầu. Cả căn phòng chìm vào yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt và tiếng tim tôi đập đều đều — hơi nhanh hơn thường lệ.
Đêm đó, cô để quên trên bàn tờ giấy ghi chép “Tâm Pháp Không Cảm Xúc Khi Bị Trêu”.
Bên dưới là dòng chữ nhỏ viết thêm:
“Không phản ứng với người khác.
Nhưng nếu là Tú, có lẽ ta không muốn bình tĩnh nữa.”
Tôi đọc xong, khẽ cười, vừa buồn vừa ấm.
Rồi tôi gập laptop lại, tắt đèn, tự nhủ:“Đại hiệp ạ, hình như chính cô mới là bug khiến tim tôi lag.”