MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 7: Ngày Đại Hiệp Mất Tích

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 7: Ngày Đại Hiệp Mất Tích

1,034 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng thứ hai bắt đầu khác lạ. Không có tiếng gõ cửa, không có giọng nói sang sảng gọi “Ma quân, dậy đi!”, cũng không có mùi cháy khét thoang thoảng từ phòng bếp kế bên.

Chỉ có sự im lặng lạ lùng.

Tôi thức dậy muộn hơn thường lệ, mở cửa nhìn hành lang, thấy cửa phòng Vy đóng im ỉm. Trên tay nắm, dải dây đỏ cô thường buộc kiếm không còn. Con mèo Tiểu Hổ nằm cuộn tròn trước cửa, im lặng như đang canh giữ điều gì đó.

Lần đầu tiên kể từ khi dọn đến, căn hộ nhỏ này trở nên trống rỗng. Tôi rót cà phê, mở laptop, nhưng không thể tập trung. Mọi âm thanh — tiếng gõ phím, tiếng quạt máy, thậm chí cả tiếng chuông thang máy từ xa — đều trở nên lạc lõng.

Trưa, tôi gõ cửa phòng cô. Không ai trả lời. Tôi nhắn tin, không thấy “đã xem.”

Một phần tôi nghĩ có thể cô ngủ nướng. Nhưng linh cảm nào đó trong lòng cứ thúc giục rằng có gì đó không ổn.

Tôi hỏi bà chủ nhà tầng dưới, bà nói đã thấy cô rời đi từ sáng sớm, tay xách túi nhỏ, dáng người hơi loạng choạng.

Bà cười nhẹ, “Con bé đó, chắc lại đi đóng phim ở đâu chứ gì.”

Tôi cũng cố cười theo, nhưng tim bỗng nặng trĩu.

Chiều xuống. Mưa bắt đầu rơi.

Tôi ngồi một mình trong căn bếp — nơi từng là chiến trường của “Canh Tụ Linh”, nơi cô từng đứng cười khi ném muỗng vào tôi. Giờ chỉ còn lại bát đĩa sạch sẽ, bàn trống và mùi cá khô đọng lại đâu đó trong không khí.

Trên bàn, con mèo Tiểu Hổ cứ cào cào chân ghế. Tôi mở tủ, thấy tờ giấy gấp đôi bị kẹp trong cuốn sổ hướng dẫn nấu ăn.

Giấy viết nguệch ngoạc bằng nét chữ quen thuộc:

“Nếu ta không ở đây, đừng lo. Chỉ là ta cần tạm rời giang hồ để nghỉ ngơi.

Đừng tìm ta, Ma quân.

Hãy tiếp tục code và ăn mì gói như ngươi vẫn làm.

Khi tâm tĩnh lại, ta sẽ quay về.”

Không ký tên, nhưng tôi không cần. Tôi biết từng nét bút run nhẹ ấy thuộc về ai.

Hai ngày sau, căn hộ vẫn im lặng. Tôi cố gắng làm việc, nhưng mọi dòng code hiện lên đều mờ nhòe. Mỗi khi gõ chữ “return”, tôi lại nghĩ đến lúc cô nói: “Ta sẽ quay về.”

Buổi tối, tôi mang mèo đi dạo quanh khu, vô thức nhìn từng góc phố, từng quán cà phê, từng chỗ mà cô từng dừng lại trêu chọc tôi.

Ở quán “Mộc Nhiên”, người phục vụ nói đã thấy cô ngồi đó chiều qua, chỉ gọi một tách trà, không ai ngồi cùng, và ra về khi trời sắp đổ mưa.

Tôi cảm ơn rồi rời đi. Trời lại mưa. Tôi đi trong mưa, không mang ô, cảm giác lạnh trườn qua áo nhưng đầu lại nóng rực.

Tối đó, khi về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ:

“Xin chào, tôi là y tá Bệnh viện Thành Phố. Cô Vy có tên trong danh bạ của anh, cô ấy vừa nhập viện vì kiệt sức. Hiện tình trạng ổn định, nhưng cần người thân xác nhận.”

Tôi đứng chết lặng. Mất vài giây để não xử lý thông tin.

Rồi tôi chộp lấy áo khoác, chạy ra đường.

Bệnh viện sáng lạnh. Ánh đèn trắng rọi xuống hàng ghế dài, nơi tôi ngồi chờ, tim đập nhanh như trống.

Một y tá trẻ bước đến, nói cô chỉ bị thiếu ngủ và suy nhược nhẹ, do làm việc quá sức.

“Cô ấy làm việc gì?” – tôi hỏi.

“Dạy học bán thời gian, và hình như còn làm thêm về viết kịch bản gì đó. Cô ấy gục ngay tại quán cà phê.”

Tôi im lặng.

Không có kiếm gỗ, không áo giáp, không tiếng hét “Trảm yêu diệt bug.”

Chỉ là một cô gái bình thường, mệt mỏi đến mức ngã quỵ trong thế giới thật.

Khi được phép vào thăm, tôi bước khẽ. Cô nằm trên giường, tóc xõa, gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn có đường nét tinh nghịch đâu đó giữa hàng mi.

Trên bàn cạnh giường là quyển sổ nhỏ, bìa dán nhãn: “Tâm Pháp Cười Dù Thế Giới Đang Cháy.”

Tôi mở ra. Bên trong là những dòng ngắn gọn:

“Ngày 1: Cười 3 lần, dù món ăn cháy.

Ngày 2: Cười 5 lần, dù người khác mắng.

Ngày 3: Không cười nổi. Nhưng vẫn cố.”

Giữa trang cuối cùng là câu viết dở:

“Ngày 7: Có người khiến ta không cần gồng mình để vui nữa…”

Không có chữ nào sau đó.

Tôi ngồi cạnh, không nói gì.

Lần đầu tiên, tôi hiểu cảm giác sợ mất một điều gì đó — dù điều đó từng khiến mình phát điên mỗi sáng.

Tôi không biết ngồi bao lâu. Chỉ nhớ khi cô khẽ mở mắt, ánh nhìn mờ mịt một lúc rồi dừng lại ở tôi.

Giọng cô khàn khàn, yếu ớt: “Ngươi… đến thật à?”

Tôi khẽ gật: “Cô bảo đừng tìm. Nhưng tôi không nghe lời.”

Cô mỉm cười, rất nhỏ, gần như chỉ là một cử động nơi khóe môi.

Không ai nói gì thêm. Tiếng mưa rơi ngoài cửa kính, tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu đều.

Một cơn gió nhẹ thổi qua rèm, làm tờ sổ mở ra thêm một trang trống. Tôi nhìn nó, rồi nói khẽ:

“Cô không cần cố cười nữa. Ở đây, có người sẵn sàng cười thay cô.”

Khi cô ngủ lại, tôi lặng lẽ rời phòng.

Hành lang dài, ánh đèn mờ, bước chân vang khe khẽ. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay — đôi tay từng chỉ quen bàn phím, giờ lại run lên chỉ vì một cô gái nghĩ mình là đại hiệp.

Đêm hôm đó, tôi không về nhà. Tôi ngồi trong khuôn viên bệnh viện, bên dưới mái hiên, nhìn mưa rơi từng giọt dài.

Điện thoại rung. Tin nhắn đến từ cô:

“Ta vẫn còn sống, ngươi đừng lo.

Khi ta khỏe lại, ta sẽ quay về diệt bug cùng ngươi.

Hứa nhé, Ma quân?”

Tôi nhìn màn hình, mỉm cười.

“Hứa.”

Và tôi chợt nhận ra, có những người không cần kiếm, vẫn là đại hiệp — vì họ chiến đấu với nỗi cô đơn mỗi ngày.