MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 8: Khi Đại Hiệp Không Còn Cầm Kiếm

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 8: Khi Đại Hiệp Không Còn Cầm Kiếm

1,006 từ · ~6 phút đọc

Một tuần sau, căn hộ nhỏ lại có tiếng gõ cửa.

Nhưng không còn âm vang rộn ràng như trước, không có tiếng gọi “Ma quân!” vang vọng qua tường, không còn cái dáng hùng hồn với thanh kiếm gỗ giơ cao.

Chỉ là ba tiếng gõ nhẹ, khẽ khàng, dè dặt như thể sợ đánh thức điều gì đó mong manh.

Tôi mở cửa. Vy đứng đó.

Không còn dây buộc tóc đỏ, không áo choàng, không tạp dề in mèo. Cô mặc chiếc váy trắng giản dị, tay xách túi giấy, nụ cười nhỏ, hiền và im lặng.

Ánh nắng buổi sáng chiếu qua khung cửa, tạo viền sáng quanh cô. Nhưng thứ khiến tôi lặng đi không phải ánh sáng, mà là sự yên ắng lạ lùng trong dáng đứng ấy.

“Cô về rồi à,” tôi nói khẽ.

Cô gật đầu, ánh mắt nhẹ như sương. Không còn ánh nhìn ngây thơ của kẻ mộng tưởng, cũng chẳng còn vẻ tinh nghịch thường ngày.

Chỉ còn Vy — con người thật của cô.

Tôi nhường đường. Cô bước vào, đặt túi giấy lên bàn. Bên trong là vài loại bánh, trà gói, và hộp thuốc.

“Bác sĩ bảo ăn uống điều độ,” cô nói nhỏ, giọng khàn nhẹ, gần như sợ mình làm phiền không khí đang đứng yên.

Tôi không đáp. Tôi chỉ nhìn cô.

Căn phòng vẫn thế, chỉ có một điều khác: nó yên lặng quá.

Không còn mùi khói, không còn tiếng dao va vào chảo, không còn tiếng cười vang giữa câu nói vô nghĩa.

Tôi pha hai ly trà, đưa cô một ly.

Cô cầm bằng cả hai tay, như thể sợ làm đổ. Hơi nước bốc lên, phủ mờ khuôn mặt cô trong khoảnh khắc.

Ánh mắt cô khi ấy bình thản, nhưng tôi thấy trong đó chút gì vừa nhẹ nhõm, vừa buồn.

Cả hai im lặng hồi lâu.

Tôi nghe rõ cả tiếng mèo kêu khẽ bên góc tủ — Tiểu Hổ đã lớn hơn một chút, trông cũng chững chạc hơn. Nó ngồi nhìn Vy, khẽ nghiêng đầu.

Vy đưa tay vuốt lưng nó, bàn tay chậm rãi, cẩn trọng, như sợ làm nó đau.

“Con bé ngoan hơn rồi,” cô nói, nụ cười thoáng hiện. “Không cào đồ như trước nữa.”

Tôi đáp, giọng trầm: “Có lẽ vì không còn ai dạy nó múa kiếm.”

Cô cười nhẹ. Nhưng nụ cười ấy không sáng như xưa — chỉ là một nét mỏng manh, như cánh hoa đang tàn.

Buổi chiều, trời nhiều mây.

Cô đứng ở ban công, nhìn xuống con phố, mắt xa xăm. Không ai nói gì.

Tôi làm việc như thường, nhưng bàn phím bỗng trở nên nặng nề. Mỗi khi gõ một dòng code, tôi lại nghe tiếng vọng đâu đó trong trí nhớ — tiếng cô hét, tiếng cô cười, tiếng gỗ gõ vào tường “chát chát” khi cô luyện kiếm.

Giờ tất cả chỉ còn là âm vang trong đầu.

Thật lạ, khi yên tĩnh từng là điều tôi khao khát, nhưng giờ lại khiến tôi thấy trống trải.

Vy ngồi xuống ghế sofa, nhìn những tấm ảnh nhỏ tôi để trên kệ. Đó là ảnh cũ: bức tôi chụp cảnh bếp cháy trong lần cô làm món “Canh Tụ Linh”, một tấm khác là hình chảo đen kịt với dòng chữ tôi viết đùa “di vật lịch sử”.

Cô mỉm cười, khẽ chạm tay lên bức hình.

“Ta từng nghĩ mình mạnh mẽ,” cô nói, giọng chậm rãi, “nhưng thật ra ta chỉ sợ.”

Tôi ngẩng đầu: “Sợ gì?”

“Sợ thế giới không cần ta. Sợ một ngày tỉnh dậy, chẳng ai nhớ đến cái tên Vy — hay ‘đại hiệp’ gì đó ta tự gọi mình.”

Cô ngừng lại, mắt dõi ra khoảng trời xám nhạt. “Hóa ra, ta chỉ cần một người để lắng nghe. Và ta đã có.”

Tôi nhìn cô, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Thay vào đó, tôi đứng dậy, rót thêm nước vào ly cô.

“Cô còn mệt không?”

“Không. Chỉ hơi sợ.”

“Sợ gì nữa?”

“Sợ rằng khi khỏe lại, ta sẽ không còn là ta nữa.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, không nói.

Chúng tôi cùng im lặng. Có lẽ đôi khi, im lặng cũng là một cách trả lời.

Chiều muộn, ánh nắng cuối cùng rơi trên mái nhà. Cô dọn túi, nói sẽ về nghỉ. Tôi tiễn cô ra cửa.

Trước khi đi, cô quay lại, khẽ cười: “Tú này, cảm ơn ngươi.”

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã không cười khi ta điên.”

Cánh cửa khép lại.

Tiếng bước chân cô xa dần. Tôi vẫn đứng đó, nhìn vào khoảng trống trước mặt, nơi vừa có hình dáng của cô, vừa có ánh sáng tan dần trên nền gạch.

Căn hộ nhỏ trở lại yên tĩnh.

Trên bàn, ly trà của cô vẫn còn hơi ấm.

Tôi cầm lên, nhấp một ngụm. Vị nhạt, hơi chát, không có đường — chẳng giống những thứ “ngọt quá liều” mà cô từng làm. Nhưng lạ thay, tôi vẫn thấy vị quen.

Tôi nhìn bức tường nơi ngày xưa cô từng viết nguệch ngoạc: “Khu vực tu luyện, không làm phiền.”

Dòng chữ mờ đi vì lau nhiều lần, nhưng vẫn còn dấu vết. Tôi không xóa nữa.

Đêm xuống.

Ánh đèn máy tính phản chiếu lên mặt bàn.

Tôi mở lại đoạn code dang dở cô từng giúp gõ trong lúc “diệt bug.” Ở góc màn hình, dòng chú thích vẫn còn:

// Code này do Đại Hiệp chỉ đạo, đừng sửa nếu còn quý mạng.

Tôi bật cười khẽ. Nụ cười thoáng qua rồi tan.

Một cảm giác ấm, nhẹ, và hơi buồn.

Khi tôi tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối. Con mèo cuộn tròn ngủ bên bàn, thỉnh thoảng khẽ kêu “meo” trong mơ.

Tôi ngả lưng lên ghế, nhìn ra ngoài ô cửa kính. Gió đêm nhẹ, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng.

Tôi nhắm mắt.

Trong đầu, tiếng cô lại vang lên — rõ ràng, tươi vui, tràn đầy sức sống như những ngày đầu:

“Ma quân, đứng lại! Hôm nay ta nhất định diệt bug của ngươi!”

Tôi khẽ đáp trong ý nghĩ:

“Ừ, đại hiệp. Nhưng đừng diệt luôn cả tim ta.”

Và thế là, giữa đêm yên lặng, tôi cười — một mình, nhưng không thấy cô đơn.