MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!Chương 10: Khi Tim Ma Quân Loạn Nhịp

Đại Hiệp Nhà Tôi Là… Thằng Hàng Xóm!

Chương 10: Khi Tim Ma Quân Loạn Nhịp

1,193 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm ấy trời không nắng. Một lớp sương mỏng phủ khắp thành phố, khiến mọi thứ trở nên dịu lại, xa hơn và cũng gần hơn. Từ ban công, tôi nhìn thấy mái nhà đối diện như được che bởi tấm khăn xám nhạt, từng giọt sương đọng lại trên thanh lan can, lấp lánh như những ký ức đang cố níu lại một điều gì đó chưa kịp phai.

Vy gõ cửa khi tôi đang pha cà phê. Cô không mặc váy trắng như mấy lần trước, mà là áo len xám, quần jeans gấp gấu, tóc buộc nhẹ. Cô không nói gì, chỉ đưa tôi một hộp nhỏ. Bên trong là mấy chiếc bánh quy hình mèo, méo mó, nứt nẻ, nhưng mùi thơm của bơ và sữa tràn ra dễ chịu.

Tôi mỉm cười, hỏi cô có muốn ngồi lại không. Cô gật đầu. Cả hai cùng ngồi trước cửa sổ, không bật đèn. Ngoài kia, sương vẫn giăng. Thành phố như đang thở chậm lại.

Vy nhìn tách cà phê trên bàn, ngón tay khẽ xoay viền cốc. Tôi để ý, bàn tay ấy đã gầy hơn trước, nhưng các khớp xương vẫn đẹp, thanh như một nét vẽ chưa hoàn thiện.

Cô bảo gần đây cô viết nhiều hơn. Không phải “tâm pháp”, mà là truyện ngắn, những mảnh vụn nhỏ về cuộc sống. Tôi không hỏi đề tài là gì, nhưng đoán được. Chắc chắn trong đó có hình ảnh một “ma quân” lập trình viên và một “đại hiệp” hay làm cháy bếp.

Chúng tôi ngồi rất lâu, không ai nói. Chỉ có tiếng muỗng khuấy nhẹ trong ly. Mọi thứ yên tĩnh, nhưng không khó chịu. Ngược lại, tôi cảm giác như nếu nói ra một lời nào đó, sự bình yên ấy sẽ tan đi, như mặt hồ bị ném viên sỏi nhỏ.

Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài. “Trời nhiều sương quá,” cô nói. “Mọi thứ trông như đang mơ.”

Tôi đáp, khẽ thôi: “Có lẽ vì người trong mơ đang ngồi đây.”

Cô quay sang nhìn tôi, mắt ánh lên một thoáng ngạc nhiên. Rồi cô cười — nụ cười không rực rỡ, chỉ mảnh như vệt sáng lọt qua rèm, nhưng cũng đủ khiến tôi thấy khó thở.

Chiều hôm đó, chúng tôi đi dạo quanh khu hồ gần nhà. Mặt nước phẳng lặng, vài chiếc lá khô trôi chậm theo gió. Cô đi cạnh tôi, từng bước nhẹ, áo len đung đưa theo làn gió nhẹ. Thỉnh thoảng cô cúi xuống nhặt một chiếc lá vàng, ngắm thật kỹ rồi thả lại.

Tôi nhận ra cách cô quan sát mọi thứ đã khác trước. Không còn sự phấn khích ngây ngô của người “từ thế giới khác”, mà là ánh nhìn của một người đang học cách yêu cuộc sống thật — thứ mà trước đây cô luôn sợ hãi.

Đến đoạn đường ven hồ, cô dừng lại, nói rằng muốn ngồi nghỉ. Chúng tôi chọn chiếc ghế gỗ ẩm sương. Không ai chạm vào ai, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để tôi nghe được tiếng thở nhè nhẹ của cô, thấy từng sợi tóc lay động theo gió.

Cô khẽ nói, giọng nhỏ như gió:

“Ngươi có bao giờ thấy tim mình lạc nhịp chưa?”

Tôi nhìn mặt hồ, đáp khẽ: “Có. Ngay lúc này.”

Cô không nói gì. Chỉ cười, cúi đầu, khẽ chạm tay lên ngực mình như muốn kiểm tra xem trái tim có đang phản bội chủ nhân không. Rồi cô hít sâu, nói một câu nghe như nửa thật nửa đùa:

“Có lẽ bug đã lan sang cả ta rồi.”

Tôi không cười, chỉ im lặng. Nhưng trong lòng, tôi biết, thứ “bug” ấy không thể sửa, và cũng không ai muốn sửa.

Đêm đến, tôi không ngủ. Tôi mở lại những tệp code cũ, nơi có dòng chữ chú thích của cô. Tôi đọc đi đọc lại, như thể tìm kiếm điều gì ẩn giữa các ký tự, giữa những con số vô cảm nhưng lại chứa đầy hơi người.

Ánh sáng màn hình chiếu lên tường, phản lại bức ảnh cũ cô từng gửi — bức ảnh cô cười, cầm cây kiếm gỗ, nụ cười rạng rỡ đến mức tưởng có thể đuổi tan mọi đêm tối.

Tôi nhìn tấm ảnh ấy rất lâu.

Giờ đây, cô không còn là “đại hiệp” nữa. Cô chỉ là Vy — một cô gái bình thường, yếu đuối, đôi khi buồn, đôi khi cười, và đôi khi im lặng đến mức khiến người khác muốn ôm mà không dám.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi sợ.

Sợ rằng một ngày cô sẽ thật sự rời đi, như bao người bình thường khác.

Sợ rằng, nếu tôi nói ra điều trong lòng, thứ bình yên mong manh này sẽ biến mất như khói.

Hôm sau, cô sang gõ cửa. Trên tay là một chậu cây nhỏ, lá non xanh nhạt, vài giọt sương còn đọng.

“Ta trồng lại Mộc Linh Thảo,” cô nói. “Lần trước nó chết rồi, giờ ta muốn bắt đầu lại.”

Tôi đặt chậu cây lên bệ cửa sổ. Ánh nắng nhẹ buổi sáng rọi qua, những giọt sương phản chiếu lấp lánh như những đốm sáng của ký ức.

Cô đứng cạnh tôi, ánh mắt dịu dàng.

“Tú, nếu một ngày ta rời đi thật, ngươi sẽ làm gì?”

Tôi lặng người. Câu hỏi đến bất ngờ, như cơn gió đổi chiều.

“Tôi sẽ… giữ lại những gì cô để lại,” tôi đáp. “Cả đống bug trong code, và cả mùi khói cháy trong bếp.”

Cô bật cười khẽ, rồi nhìn ra xa. “Ta không chắc mình có thể ở lại đây mãi. Nhưng nếu rời đi, ta muốn ngươi đừng buồn.”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ gật nhẹ.

Nhưng trong lòng, tôi biết — nếu ngày đó đến thật, tôi sẽ không còn bình yên được nữa.

Buổi tối, gió mạnh. Căn hộ rung nhẹ theo từng cơn. Cô lại ngồi bên khung cửa, chăn khoác hờ trên vai, nhìn bầu trời đầy mây.

Tôi bước sang, không gọi, chỉ đứng cạnh. Chúng tôi cùng nhìn bầu trời xám xanh, cùng nghe tiếng gió luồn qua khe cửa như tiếng thì thầm xa xăm của những ngày cũ.

Cô khẽ nói, giọng trôi giữa gió:

“Ngươi biết không, mỗi người đều có một nơi để về. Nhưng ta thì chưa tìm thấy nơi đó.”

Tôi đáp, vẫn nhìn bầu trời:

“Có lẽ nơi đó không ở đâu xa. Có thể nó ở ngay bên kia bức tường.”

Cô không nói gì thêm.

Chỉ mỉm cười — nụ cười mơ hồ, giữa thật và mộng.

Khi gió ngừng, thành phố chìm trong im lặng.

Tôi trở về phòng, đứng trước cửa sổ. Gió vừa qua để lại hương của hoa sữa, thoang thoảng, nhẹ và buồn. Tôi nhắm mắt, thấy rõ một điều: tôi đã yêu cô, lặng lẽ, không ồn ào, không thề hẹn.

Như cách gió chạm vào da — thoáng qua, nhưng lưu lại mãi.

Tôi khẽ nói, gần như thì thầm:

“Vy, nếu bug này là lỗi của số phận, thì ta xin được giữ nó mãi.”

Bên kia bức tường, ánh đèn của cô vẫn sáng.

Và tôi biết, trái tim mình — kể từ ngày gió trở lại — đã không còn là của riêng tôi nữa.