MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 1

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 1

685 từ · ~4 phút đọc

Tiếng súng trường đanh gọn xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của cánh rừng già vùng biên viễn. Tiêu Lăng Chiến ép sát người vào gốc cây cổ thụ, hơi thở nặng nề nhưng nhịp tim vẫn duy trì ở mức ổn định một cách đáng sợ. Máu từ vết thương trên bả vai đã thấm đẫm lớp quân phục màu xanh đặc chủng, biến nó thành một màu nâu thẫm nhầy nhụa. Toán lính thuê phía sau vẫn đang ráo riết siết chặt vòng vây, tiếng lá khô bị giẫm đạp vỡ vụn vang lên đều đặn như nhịp đếm của tử thần.

Anh nạp băng đạn cuối cùng, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao quét qua làn sương mù dày đặc. Giữa lúc lằn ranh sinh tử cận kề, một bóng đen nhỏ bé, thoắt ẩn thoắt hiện trên tán cây cao bỗng lọt vào tầm mắt anh.

"Ai?" – Tiêu Lăng Chiến gằn giọng, họng súng đen ngòm lập tức hướng về phía lùm cây phía trước.

Một tiếng cười lanh lảnh, mang theo sự hoang dại và khinh bạc vang lên. Từ trên cành cây cao quá đầu người, một cô gái nhảy xuống nhẹ tênh như một con linh miêu. Cô không mặc quần áo bình thường mà khoác lên mình bộ đồ da thú bạc màu, mái tóc xoăn dài rối bời được buộc bằng một sợi dây thừng mảnh. Làn da mật ong khỏe khoắn dưới ánh nắng loang lổ của rừng già rực lên sức sống mãnh liệt.

Cô gái ấy chính là Mộc Miên. Cô không hề sợ hãi họng súng đang chĩa thẳng vào tim mình, ngược lại còn thản nhiên tiến lại gần, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò nhìn chằm chằm vào gương mặt góc cạnh đang tái đi vì mất máu của anh.

"Anh sắp chết rồi." – Cô nói, giọng nói trong trẻo nhưng thản nhiên đến mức tàn nhẫn.

Tiêu Lăng Chiến không hạ súng, đôi lông mày rậm cau chặt lại: "Tránh ra."

Mộc Miên không lùi mà còn tiến thêm một bước, luồng hương thơm của cỏ dại và gỗ mục trên người cô xộc thẳng vào khứu giác của anh. Cô đưa tay ra, những ngón tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn của dân đi rừng chạm nhẹ vào vết thương trên vai anh. Tiêu Lăng Chiến nghiến răng, một cơn đau buốt tận xương tủy xộc thẳng lên đại não, nhưng anh không hề rên rỉ nửa lời.

"Người của tôi sắp tới, cô sẽ gặp rắc rối nếu còn ở đây." – Anh lạnh lùng cảnh báo, ngón trỏ vẫn đặt trên cò súng.

Mộc Miên bật cười, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một độ cong đầy khiêu khích. Cô nhìn vào đôi mắt lạnh băng, chứa đựng kỷ luật thép và cả sự cô độc của người đàn ông trước mặt. Trong khoảnh khắc đó, trái tim vốn chỉ biết đến thú vui săn bắn của cô bỗng nảy lên một nhịp lạ kỳ. Cô thích sự cứng rắn này, thích cả cái mùi vị máu và khói súng quện trên người anh.

"Rừng này là nhà tôi. Chẳng ai làm gì được tôi cả." – Cô vươn tay, nhanh như chớp tước lấy khẩu súng trong tay anh khi anh bắt đầu lảo đảo vì mất máu quá nhiều.

Tiêu Lăng Chiến đổ gục xuống gốc cây, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. Điều cuối cùng anh cảm nhận được là hơi ấm từ cơ thể cô gái hoang dã ấy khi cô ghé sát vào tai anh, thì thầm bằng một giọng nói đầy chiếm hữu:

"Tôi cứu anh, mạng của anh thuộc về tôi. Nhớ lấy, tôi tên Mộc Miên."

Anh muốn đẩy cô ra, muốn nói rằng mạng sống của một quân nhân thuộc về tổ quốc, không thuộc về bất kỳ ai. Nhưng bóng tối đã ập xuống, nhấn chìm anh vào cơn hôn mê, bỏ lại thế giới chỉ còn tiếng xào xạc của rừng già và ánh mắt rực lửa của đóa hoa dại đang nhìn con mồi vừa mới "săn" được.