Cơn đau xé dọc bả vai kéo Tiêu Lăng Chiến ra khỏi bóng tối mịt mùng. Anh bật dậy theo bản năng của một lính đặc nhiệm, nhưng ngay lập tức một bàn tay nhỏ nhắn nhưng cứng như gọng kìm ấn chặt vai anh xuống lớp đệm lá khô.
"Nằm yên, muốn chết à?"
Tiêu Lăng Chiến nheo mắt nhìn xung quanh. Đây là một hang đá hẹp, không khí nồng mùi thảo dược tươi và mùi khói bếp âm ỉ. Ánh lửa bập bùng hắt lên vách đá, soi rõ bóng dáng cô gái lúc chiều. Mộc Miên đang ngồi xổm bên cạnh, trên tay cầm một con dao găm nhỏ gỉ sét nhưng lưỡi dao đã được mài sáng loáng, đang hơ trên ngọn lửa hồng.
Anh nhìn xuống vai mình, lớp quân phục đã bị xé toạc, để lộ vết thương sưng tấy, tím tái. Viên đạn bắn tỉa vẫn còn nằm sâu bên trong, và dấu hiệu nhiễm trùng đang bắt đầu lan rộng. Tiêu Lăng Chiến hít một hơi sâu, giọng khàn đặc:
"Cô định làm gì?"
Mộc Miên chẳng thèm liếc anh lấy một cái, cô thản nhiên đổ một thứ nước lá chát đắng lên vết thương của anh để rửa sạch máu đông. "Lấy thứ bằng chì này ra chứ làm gì. Để lâu nó thối cả người anh ra đấy."
Nói đoạn, cô không đợi anh chuẩn bị tâm lý, lưỡi dao nóng hổi trực tiếp lách vào thớ thịt. Tiêu Lăng Chiến gồng người, các thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay và lồng ngực nổi rõ rệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm biểu tình, nhưng tuyệt nhiên không một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.
Mộc Miên hơi khựng lại, đôi mắt to tròn nhìn xoáy vào gương mặt đang tái nhợt vì đau đớn của anh. Cô đã từng thấy nhiều thợ săn bị thương, nhưng chưa thấy ai có sức chịu đựng lì lợm và lạnh lùng đến thế này. Sự kiên cường của người đàn ông này giống như một thỏi nam châm, vô thức hút lấy sự tò mò của cô gái rừng xanh.
"Keng!"
Viên đạn đẫm máu rơi xuống nền đá. Mộc Miên nhanh tay đắp một nắm lá thuốc đã giã nát lên chỗ vết thương hở, rồi xé vạt áo mình băng bó cho anh một cách thành thục.
Cơn đau dịu đi, Tiêu Lăng Chiến tựa lưng vào vách đá, hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can cô gái đối diện. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, gần đến mức anh có thể nhìn thấy những đốm tàn nhang mờ trên gò má mật ong và hơi ấm phả ra từ đôi môi hồng nhuận của cô.
"Tại sao lại cứu tôi? Cô biết tôi là ai không?"
Mộc Miên thu dọn con dao, cô tiến lại gần, chống hai tay xuống đất, ghé sát mặt vào mặt anh. Ánh mắt cô không có lấy một chút sợ hãi hay kính trọng đối với bộ quân phục anh đang mặc. Nó chỉ đơn thuần là cái nhìn của một kẻ đi săn đang đánh giá con mồi ưng ý nhất đời mình.
"Tôi không cần biết anh là ai. Tôi chỉ biết anh rất bền bỉ, rất đẹp trai, và anh là người đàn ông đầu tiên chịu được nhát dao của tôi mà không khóc lóc."
Mộc Miên đưa ngón tay trỏ, thô bạo quẹt đi vệt máu khô trên môi anh, rồi đột ngột mỉm cười—một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy vẻ hoang dại.
"Tôi đã cứu mạng anh. Ở rừng này, mạng đổi mạng. Từ giờ, anh thuộc về Mộc Miên này."
Tiêu Lăng Chiến nhìn vào đôi mắt rực lửa ấy, một cảm giác nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả họng súng của kẻ thù nảy sinh trong lòng anh. Anh là đại tá đặc nhiệm, là người sống theo kỷ luật và lý trí, chưa bao giờ có chỗ cho những cảm xúc phù phiếm. Nhưng trước cái nhìn định mệnh của cô gái này, anh lần đầu tiên cảm thấy sự lạnh lẽo của mình đang bị một ngọn lửa không tên thiêu đốt.
Anh hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại để che đi sự xao động: "Điên rồ."
Mộc Miên không giận, cô ngồi xuống cạnh anh, gối đầu lên tay nhìn đống lửa, lẩm bẩm như thể khẳng định một chân lý: "Cứ đợi đấy, anh sẽ thấy tôi điên đến mức nào."