Sau nụ hôn mang hơi thở của sự hủy diệt ngoài ban công, Tiêu Lăng Chiến đột ngột đẩy Mộc Miên ra. Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo quân phục phẳng phiu như chưa từng có cuộc càn quét cảm xúc nào vừa đi qua. Ánh mắt anh không còn chút nhiệt độ nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo tột cùng của một vị chỉ huy đang ra lệnh cho kẻ địch.
Mộc Miên đứng tựa vào lan can, lồng ngực vẫn phập phồng, đôi môi sưng đỏ vừa đau đớn vừa ngọt ngào. Cô nhìn anh, chờ đợi một lời thừa nhận, một sự bao dung sau nụ hôn mãnh liệt vừa rồi. Nhưng thứ cô nhận được lại là một gáo nước đá dội thẳng vào tim.
"Nụ hôn đó, chỉ là để cô im miệng." – Tiêu Lăng Chiến lên tiếng, giọng nói đều đều đến đáng sợ. "Cô muốn làm phụ nữ của tôi? Cô muốn tôi phát điên vì cô? Được thôi, nụ hôn vừa rồi coi như là phần thưởng cho sự bám đuôi dai dẳng của cô suốt thời gian qua. Giờ thì mọi thứ kết thúc tại đây."
Mộc Miên sững sờ, đôi bàn tay vừa mới vòng qua cổ anh giờ đây siết chặt lấy vạt áo mình. "Anh nói gì? Phần thưởng? Anh coi tôi là loại con gái gì vậy?"
Tiêu Lăng Chiến bước lại gần, cúi thấp người nhìn thẳng vào đôi mắt đang vụn vỡ của cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được sự tuyệt tình trong đồng tử của anh.
"Mộc Miên, hãy nghe cho rõ. Trong quân đội, tôi cần những người có thể sát cánh chiến đấu, chứ không cần một đứa trẻ hoang dã chỉ biết dùng tình cảm để gây rối. Một nụ hôn không có nghĩa là tôi yêu cô, nó chỉ có nghĩa là tôi cũng là một người đàn ông có dục vọng bình thường. Và tôi đã giải quyết nó xong rồi."
Anh lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền và một tờ giấy thông hành, đặt mạnh lên bệ đá cạnh chỗ cô đứng.
"Đây là tiền công cô đã cứu tôi và chi phí đi đường. Sáng mai sẽ có xe đưa cô về biên giới. Đừng để tôi thấy cô lếch thếch ở cổng doanh trại thêm một giây nào nữa. Sự hiện diện của cô khiến tôi thấy ghê tởm chính bản thân mình vì đã yếu lòng."
Từ "ghê tởm" thốt ra từ miệng anh như một nhát dao chí mạng, chém đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người. Mộc Miên nhìn xấp tiền trên bàn, rồi nhìn vào gương mặt không chút gợn sóng của người đàn ông cô đã hy sinh cả lòng tự trọng để theo đuổi.
Lần này, cô không khóc. Nỗi đau quá lớn khiến nước mắt dường như cũng đông cứng lại. Cô cầm xấp tiền lên, bất ngờ ném thẳng vào mặt anh. Những tờ tiền rơi lả tả dưới chân họ, lạnh lẽo như mối quan hệ của cả hai lúc này.
"Tiêu Lăng Chiến, anh thắng rồi." – Giọng cô nhỏ đến mức gần như mất hút trong gió đêm. "Tôi đã nghĩ mình có thể sưởi ấm được tảng băng này, nhưng hóa ra anh không phải băng, anh là cái hố đen không có đáy. Anh không xứng đáng với tình yêu của tôi."
Cô cởi chiếc áo quân phục anh vừa khoác cho, ném trả lại vào lồng ngực anh. Lần này, Mộc Miên quay lưng đi trước. Cô bước đi thẳng tắp, đôi chân trần giẫm lên những mảnh sỏi đá nhọn hoắt nhưng cô không thấy đau. Cô đã trả lại cho anh mọi thứ, từ áo khoác, sự quan tâm đến cả trái tim vừa bị anh giẫm nát.
Tiêu Lăng Chiến đứng lặng trong bóng tối, tay siết chặt chiếc áo còn hơi ấm của cô. Anh nhìn bóng lưng cô khuất dần, lồng ngực nhói lên một cơn đau thắt lại khiến anh phải bám vào lan can để không ngã xuống. Anh đã đẩy cô đi thành công, nhưng anh cũng biết, từ khoảnh khắc này, thế giới của mình sẽ mãi mãi mất đi ánh lửa rực rỡ nhất.