Bóng tối ngoài ban công như một tấm màn ngăn cách hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt bên trong đại sảnh. Gió đêm thổi mạnh, lùa qua lớp áo quân phục rộng thênh thang mà Tiêu Lăng Chiến vừa khoác lên người Mộc Miên, nhưng hơi lạnh đó không dập tắt được ngọn lửa đang bùng lên giữa hai người.
Tiêu Lăng Chiến vẫn siết chặt lấy vai cô, đôi mắt anh tối sầm lại, chất chứa một thứ cảm xúc hỗn loạn mà suốt mười năm binh nghiệp anh chưa từng nếm trải. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của Mộc Miên, nhìn vào những giọt rượu vang đỏ thẫm còn sót lại trên cổ cô, trông chúng khêu gợi và đầy khiêu khích dưới ánh trăng mờ.
"Tại sao không đi? Tại sao lại xuất hiện ở đây để họ chà đạp?" – Anh gằn giọng, hơi thở nặng nề phả lên mặt cô.
"Tôi muốn nhìn anh một lần cuối!" – Mộc Miên hét lên, cô dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra, nhưng cơ thể anh như một bức tường thép không hề lay chuyển. "Anh muốn tôi đi, tôi sẽ đi! Nhưng Tiêu Lăng Chiến, anh là đồ hèn nhát. Anh không dám thừa nhận rằng anh cũng phát điên vì tôi, đúng không?"
"Câm miệng!"
"Tôi không câm! Anh sợ tôi, sợ sự hoang dã của tôi sẽ làm hỏng cái vỏ bọc quân tử của anh! Anh nhìn tôi đi, nhìn xem anh có thực sự coi tôi là 'phiền phức' không?"
Cơn giận dữ và dục vọng bị kìm nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa. Tiêu Lăng Chiến không thể chịu đựng thêm một lời nào nữa từ đôi môi bướng bỉnh kia. Anh đột ngột cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn cưỡng chế.
Mộc Miên sững sờ trong giây lát, đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng, nó mang theo sự trừng phạt, sự chiếm hữu và cả nỗi khát khao đến điên cuồng. Anh cắn nhẹ lên môi cô, nếm trải vị rượu vang chát đắng hòa cùng vị ngọt lịm đặc trưng của đóa hoa rừng.
Mộc Miên vùng vẫy, nắm đấm nhỏ bé đấm thùm thụp lên lồng ngực rắn chắc của anh, nhưng sự phản kháng đó chỉ càng làm tăng thêm thú tính trong người đàn ông quân nhân vốn luôn sống trong kỷ luật thép. Tiêu Lăng Chiến luồn tay vào mái tóc rối bời của cô, giữ chặt gáy cô để nụ hôn càng thêm sâu, càng thêm khốc liệt.
Tiếng thở dốc của hai người hòa quyện vào tiếng gió đêm. Từ sự phản kháng, đôi tay của Mộc Miên dần dần buông lỏng, rồi vô thức vòng qua cổ anh, đáp trả lại bằng sự cuồng nhiệt và hoang dại vốn có. Cô ôm chặt lấy anh, như muốn khảm cơ thể mình vào lớp quân phục thô ráp, muốn tan chảy trong hơi ấm nồng đậm mùi nam tính này.
Tiêu Lăng Chiến ép sát cô vào lan can đá, một tay trượt xuống eo, siết chặt lấy vòng eo thon gọn, dường như muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo của cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra mình đã hoàn toàn thua cuộc. Mọi lời cảnh cáo, mọi sự từ chối trước đó đều trở nên nực cười trước sự thật rằng anh khao khát cô đến mức phát điên.
Đột ngột, Tiêu Lăng Chiến dứt khỏi nụ hôn. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu trần trụi nhưng cũng đầy đau đớn. Đôi môi Mộc Miên sưng đỏ, hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mờ ảo nhìn anh đầy thách thức.
"Biến đi..." – Anh khàn giọng nói, trán tựa vào trán cô, hơi thở vẫn còn quấn quýt. "Trước khi tôi thực sự làm điều gì đó khiến cô không thể quay lại được nữa, hãy biến khỏi mắt tôi ngay lập tức."
Sự khao khát đã nhen nhóm, và cả hai đều biết, ngọn lửa này sẽ sớm thiêu rụi mọi quy tắc cuối cùng của họ.