MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 13

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 13

734 từ · ~4 phút đọc

Buổi tiệc rượu kỷ niệm của quân khu được tổ chức tại đại sảnh sang trọng nhất. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa, phản chiếu lên những bộ váy áo lộng lẫy và những quân hàm lấp lánh. Tiêu Lăng Chiến đứng giữa đám đông, tay cầm ly rượu vang đỏ nhưng đôi mắt lại liên tục liếc về phía cửa chính. Anh đã ra lệnh đưa cô về từ sáng, nhưng Lâm Huy báo cáo rằng cô đã biến mất khỏi phòng từ sớm.

Đột nhiên, tiếng nhạc cổ điển dừng lại, thay vào đó là những tiếng xì xào đầy châm chọc. Từ phía cửa, Mộc Miên bước vào.

Cô không mặc bộ váy trắng kệch cỡm hôm trước. Cô mặc bộ đồ da thú quen thuộc của rừng già, chân đi boots cao cổ, mái tóc xoăn dài xõa tự nhiên trên bờ vai mật ong. Sự xuất hiện của cô lạc lõng đến mức nực cười giữa không gian thượng lưu này.

"Nhìn kìa, đó là cô gái 'người rừng' mà người ta đồn đại sao?" "Trông thật thô kệch. Chỗ này là nơi trang trọng, sao lại để loại người này vào đây?"

Một tiểu thư nhà giàu, vốn là con gái của một vị tướng, tiến đến gần Mộc Miên với nụ cười khinh khỉnh. Cô ta cố tình vung tay, hất trọn ly rượu vang lên bộ đồ da của Mộc Miên rồi giả vờ thảng thốt: "Ôi, tôi xin lỗi! Tôi cứ ngỡ đây là một vật trang trí bằng lông thú nào đó chứ không nghĩ là người."

Cả khán phòng rộ lên tiếng cười nhạo báng. Mộc Miên đứng lặng, rượu vang đỏ thẫm chảy dài trên má, thấm vào lớp da thú, trông như những vết máu rỉ ra từ vết thương tâm hồn. Cô không phản kháng, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Chiến đang đứng cách đó không xa. Cô đến đây không phải để gây chuyện, cô chỉ muốn nhìn anh lần cuối trước khi thực sự rời đi như anh muốn.

Tiêu Lăng Chiến nhìn thấy tất cả. Lồng ngực anh thắt lại, một cơn cuồng nộ vô danh bùng lên thiêu cháy cả sự điềm tĩnh vốn có. Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm chát chúa khiến cả sảnh đường im bặt.

Anh bước tới, xuyên qua đám đông đang tản ra vì e sợ luồng sát khí tỏa ra từ người vị Đại tá đặc nhiệm. Tiêu Lăng Chiến không nhìn cô tiểu thư vừa gây chuyện, anh đứng chắn trước mặt Mộc Miên, rút chiếc khăn tay màu trắng trong túi áo, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lau đi vết rượu trên gương mặt cô.

"Ai cho phép các người sỉ nhục khách của tôi?" – Giọng anh trầm xuống, lạnh thấu xương.

"Đại tá Tiêu, cô ta chỉ là..." – Cô tiểu thư kia lắp bắp định giải thích.

"Câm miệng!" – Tiêu Lăng Chiến gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm khiến cô ta lùi lại vì sợ hãi. "Cô ấy là người đã cứu mạng tôi ở biên giới. Nếu không có cô ấy, hôm nay các người không có cơ hội đứng đây để nói những lời rác rưởi này đâu."

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Tiêu Lăng Chiến cởi chiếc áo đại lễ quân phục của mình, khoác lên người Mộc Miên, che đi bộ đồ da thú đã lấm lem. Anh nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của cô, kéo cô đi thẳng ra phía ban công vắng người, bỏ mặc những ánh mắt kinh hãi phía sau.

Ra tới bóng tối của hành lang, Mộc Miên đột ngột giật tay ra. Cô nhìn anh qua làn nước mắt chực trào, giọng run rẩy: "Anh cứu tôi làm gì? Chẳng phải anh nói tôi là phiền phức, nói tôi và anh không cùng một thế giới sao? Để họ sỉ nhục tôi đi, để tôi tỉnh mộng mà đi về rừng!"

Tiêu Lăng Chiến ép cô vào lan can đá lạnh lẽo, đôi bàn tay anh siết chặt vai cô. Anh không trả lời bằng lời nói, vì chính anh cũng đang lạc lối trong mâu thuẫn của chính mình. Sự im lặng giữa họ kéo dài, chỉ có tiếng thở dốc và sự căng thẳng bùng nổ trong không khí đêm.