MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 12

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 12

639 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, khu rừng phía sau doanh trại chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng lá khô xào xạc dưới chân người. Tiêu Lăng Chiến tìm thấy Mộc Miên đang ngồi trên một tảng đá cao, đôi chân trần xây xước vì chạy trên sỏi đá, chiếc váy trắng tinh khôi ban chiều giờ đã lấm lem bùn đất và rách bướm ở gấu.

Anh đứng dưới bóng cây, nhìn bóng lưng nhỏ bé nhưng bướng bỉnh của cô, lòng trào lên một cảm xúc phức tạp. Anh chậm rãi bước tới, cởi chiếc áo khoác quân phục đắp lên đôi vai đang run rẩy vì lạnh của cô.

"Về đi. Sương xuống lạnh rồi."

Mộc Miên không quay đầu lại, giọng cô khàn đặc: "Anh đến để xem trò hề của tôi chưa kết thúc à?"

Tiêu Lăng Chiến thở dài, anh ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt nhìn về phía ánh đèn rực rỡ của thành phố phía xa. "Mộc Miên, nhìn xem. Nơi đó có quy tắc, có lễ nghi, có những thứ mà dù cô có cố gắng cả đời cũng không thể hòa nhập được. Cô vốn thuộc về đại ngàn, thuộc về tự do. Tại sao phải ép mình vào một cái lồng chật hẹp chỉ vì một người như tôi?"

Mộc Miên xoay người lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh: "Vì người đó là anh! Tôi không cần thành phố, tôi chỉ cần anh thôi!"

Tiêu Lăng Chiến siết chặt nắm đấm, anh buộc mình phải tàn nhẫn. Nếu không cắt đứt hy vọng của cô lúc này, sự hiện diện của cô sẽ trở thành điểm yếu chí mạng cho cả hai. Kẻ thù của anh đang rình rập, và thế giới của anh đầy rẫy mùi máu và thuốc súng, không có chỗ cho một đóa hoa rừng ngây thơ.

"Nhưng tôi không cần cô." – Giọng anh lạnh băng, xa cách như một người dưng. "Nhìn lại đi, cô và tôi không cùng một thế giới. Tôi sống bằng mệnh lệnh, bằng sự phục tùng. Cô sống bằng bản năng và sự tự do. Sự xuất hiện của cô ở đây chỉ khiến tôi thêm phiền phức và làm xao nhãng nhiệm vụ. Đừng tự lừa dối mình nữa, thứ cô yêu là hình ảnh người lính cứu cô, không phải là con người thật của tôi."

Anh đứng dậy, nhìn xuống cô bằng ánh mắt không một chút gợn sóng: "Ngày mai tôi sẽ sắp xếp xe đưa cô về biên giới. Đừng để tôi phải dùng vũ lực để tống cô đi."

Mộc Miên sững sờ, lời nói của anh như những mũi tên tẩm độc đâm xuyên qua trái tim cô. Cô đứng bật dậy, túm lấy vạt áo anh, gào lên trong nức nở: "Anh nói dối! Ánh mắt anh nhìn tôi trên bãi tập, cách anh ôm tôi trong đêm bão... tất cả là giả sao?"

Tiêu Lăng Chiến gạt tay cô ra, sự tuyệt tình hiện rõ trên gương mặt góc cạnh: "Đó chỉ là sự thương hại của một quân nhân đối với dân thường. Đừng nhầm lẫn giữa ơn nghĩa và tình yêu. Mộc Miên, giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một cô gái rừng xanh đi."

Nói xong, anh quay lưng đi thẳng, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Mộc Miên đứng lặng người như một pho tượng đá. Chiếc áo quân phục anh vừa đắp cho cô rơi xuống đất, bị cô giẫm lên trong sự uất nghẹn. Lần đầu tiên cô hiểu được rằng, có những đỉnh núi dù cô có dẻo dai đến đâu cũng không thể leo tới, và có những trái tim dù cô có dùng cả mạng sống để sưởi ấm, nó vẫn chọn cách đóng băng.