MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 11

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 11

736 từ · ~4 phút đọc

Lời xì xào của những nữ sĩ quan và phu nhân trong quân khu về một "cô gái rừng rú" không biết lễ nghi bám lấy Đại tá Tiêu cuối cùng cũng lọt vào tai Mộc Miên. Cô vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Lăng Chiến đứng giữa những quý cô thành phố thanh lịch, mặc váy lụa thơm ngát và trò chuyện về những thứ cô không hiểu, một nỗi tự ti lần đầu tiên len lỏi vào trái tim hoang dã.

Mộc Miên quyết định thay đổi. Cô nhờ Lâm Huy bí mật đưa mình ra ngoài phố, dùng số tiền ít ỏi bán dược liệu quý mang theo từ rừng để mua một bộ váy theo kiểu thành thị. Đó là một chiếc váy màu trắng tinh khôi, bó sát lấy vòng eo thon gọn nhưng lại khiến cô cảm thấy khó thở như bị xích lại. Cô tháo bỏ đôi boots da hổ cũ kỹ, xỏ chân vào đôi giày cao gót mà cô gọi là "vũ khí tra tấn".

Chiều hôm đó, Tiêu Lăng Chiến đang ngồi trong phòng tiếp khách của quân khu cùng vài vị lãnh đạo cấp cao. Cánh cửa mở ra, và tất cả mọi người đều sững lại.

Mộc Miên bước vào, hay đúng hơn là cô đang cố gắng giữ thăng bằng trên đôi giày cao gót. Gương mặt cô được dặm chút phấn son vụng về, mái tóc xoăn dại vốn tung bay trong gió giờ được búi gọn lại một cách khiên cưỡng. Bộ váy trắng tôn lên làn da mật ong khỏe khoắn và những đường cong rực lửa, nhưng trông cô lúc này giống như một con báo gấm bị ép phải mặc đồ của mèo nhà—xinh đẹp nhưng đầy gượng ép và lạc lõng.

Tiêu Lăng Chiến nhìn cô, đôi lông mày nhíu chặt lại. Thay vì sững sờ vì vẻ đẹp, anh cảm thấy một nỗi khó chịu dâng lên trong lòng. Đóa hoa rừng của anh đâu rồi? Tại sao cô lại biến mình thành một bản sao nhạt nhòa của những người phụ nữ thành phố ngoài kia?

"Mộc Miên, cô đang làm cái trò gì vậy?" – Anh lạnh lùng lên tiếng khi thấy cô lảo đảo suýt ngã.

Mộc Miên cố gắng mỉm cười, giọng nói mất đi vẻ sảng khoái thường ngày: "Tôi... tôi nghe nói anh sắp dự tiệc tối. Tôi muốn đi cùng anh. Tôi cũng có thể mặc váy, cũng có thể đi đứng nhẹ nhàng..."

Chưa nói hết câu, một nữ sĩ quan ngồi cạnh Tiêu Lăng Chiến khẽ che miệng cười: "Cô Mộc Miên, bộ váy này dường như hơi... chật so với người thích leo trèo như cô nhỉ? Với lại, son môi của cô bị lem rồi."

Tiếng cười khẽ của những người xung quanh như những nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của Mộc Miên. Cô đứng sững lại, gương mặt đỏ bừng lên không phải vì nắng, mà vì xấu hổ. Cô nhìn sang Tiêu Lăng Chiến, hy vọng một lời bênh vực, nhưng anh chỉ thở dài, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

"Về phòng thay đồ đi. Đừng tự biến mình thành trò hề." – Anh nói, giọng nói tàn nhẫn như nhát súng bắn thẳng vào lồng ngực cô.

Mộc Miên cảm thấy đôi giày cao gót như găm vào da thịt, đau đớn đến tận tim. Cô không nói một lời, quay người chạy ra ngoài. Vì quá vội vã, cô trượt chân ngã ngay trước cửa, đôi giày gãy gót khiến mắt cá chân đau nhói. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với cái nhìn khinh miệt của anh.

Cô đứng dậy, vứt đôi giày đắt tiền sang một bên, cứ thế đi chân trần chạy biến vào bóng tối của khu rừng phía sau doanh trại. Cô nhận ra, dù có khoác lên mình lớp áo hào nhoáng của thành phố, cô vẫn mãi là một đóa hoa dại không thể thích nghi với đất chậu. Và đau lòng hơn cả, người đàn ông cô yêu dường như cũng nghĩ như vậy.

Trong căn phòng, Tiêu Lăng Chiến siết chặt ly trà trong tay đến mức nó rạn nứt. Anh giận vì cô tự làm khổ mình, nhưng anh càng giận chính mình vì đã không thể che chở cho sự hoang dã vốn có của cô trước miệng đời.