Tiêu Lăng Chiến cố đẩy Mộc Miên ra, hơi thở anh hỗn loạn nhưng lý trí vẫn kịp kéo anh lại trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát. Anh quay đi, vội vàng cởi bỏ lớp áo lễ phục nặng nề như thể muốn thoát khỏi sự cám dỗ đang bủa vây.
"Ra ngoài sân tập ngay. Nếu cô muốn ở lại, thì phải tập luyện như một quân nhân thực thụ, không phải đứng đây nói chuyện yêu đương nhảm nhí."
Mười phút sau, trên bãi tập bắn, Tiêu Lăng Chiến đã lấy lại vẻ mặt sắt đá thường ngày. Anh đứng sau lưng các binh sĩ, chỉnh sửa từng tư thế ngắm bắn. Mộc Miên đứng ở một góc, loay hoay với khẩu súng trường kiểu mới. Cô quen dùng cung tên và súng săn tự chế, loại súng hiện đại có độ giật mạnh này khiến cô lúng túng.
"Cầm súng sai rồi." – Giọng nói trầm thấp vang lên sát gáy cô.
Tiêu Lăng Chiến bước tới. Anh không đứng đối diện mà đứng ngay sát phía sau, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của cô trong bóng râm của mình. Anh vươn hai cánh tay vạm vỡ ra phía trước, bàn tay to lớn, thô ráp bao trọn lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Mộc Miên đang đặt trên báng súng.
"Áp sát báng súng vào hõm vai. Hạ thấp trọng tâm xuống."
Anh cúi thấp người, cằm gần như chạm vào vai cô để điều chỉnh thước ngắm. Khoảnh khắc ấy, cả hai dường như đóng băng. Mộc Miên cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của anh đang ép sát vào lưng mình, hơi ấm từ cơ thể người đàn ông xuyên qua lớp vải mỏng, lan tỏa khắp làn da cô. Mùi khói thuốc nhạt và mùi mồ hôi nam tính nồng đậm bao trùm lấy thính giác.
Tiêu Lăng Chiến cũng không khá hơn. Tóc của Mộc Miên xõa trên vai, vài sợi tóc dính vào gò má anh, mang theo hương thơm hoang dại của cỏ dại và nắng ấm. Cánh tay cô mềm mại nhưng dẻo dai nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay anh. Một sự rung động lạ lùng chạy dọc sống lưng, khiến bàn tay vốn luôn ổn định khi bóp cò của anh khẽ run lên một nhịp.
"Đừng có nhìn tôi, nhìn vào mục tiêu ấy." – Anh gắt khẽ khi thấy cô cứ ngửa mặt lên nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh.
"Mục tiêu của tôi đang đứng ở đây rồi, còn nhìn đi đâu nữa?" – Mộc Miên thì thầm, giọng nói pha lẫn tiếng thở dốc vì hồi hộp.
Tiêu Lăng Chiến nghiến răng, anh siết chặt tay cô hơn, ép cô phải hướng nòng súng về phía bia đỡ đạn. "Tập trung vào! Bắn!"
"Đoàng!"
Tiếng nổ vang lên, độ giật của súng khiến cơ thể Mộc Miên lùi lại phía sau, đập mạnh vào lồng ngực anh. Theo phản xạ, Tiêu Lăng Chiến vòng tay siết chặt lấy eo cô để giữ thăng bằng. Trong một giây phút ngắn ngủi, anh không buông tay ngay mà cứ thế ôm lấy cô từ phía sau, cảm nhận nhịp tim của cô đang đập loạn xạ, hòa cùng nhịp tim đang lỗi nhịp của chính mình.
Xung quanh, đám lính bắt đầu ném những ánh mắt tò mò về phía họ. Lâm Huy ho khan một tiếng thật lớn để phá tan bầu không khí ám muội. Tiêu Lăng Chiến giật mình, lập tức buông tay, lùi lại một bước, gương mặt lại trở về vẻ lạnh băng như tiền.
"Tệ quá. Tập tiếp đi." – Anh nói xong liền quay lưng đi thẳng về phía phòng chỉ huy, bước chân có chút dồn dập như đang chạy trốn.
Mộc Miên nhìn theo bóng lưng anh, tay vẫn còn cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền lại. Cô khẽ liếm môi, đôi mắt rực rỡ đầy đắc thắng. Cô biết, trái tim của vị Đại tá thép kia vừa mới lỗi nhịp vì cô. Tảng băng đã nứt, và cô sẽ không để nó có cơ hội hàn gắn lại.