Sáng hôm đó, cả quân khu rộn ràng bởi buổi lễ kỷ niệm thành lập đơn vị đặc nhiệm. Mộc Miên sau hai ngày dưỡng thương đã có thể đi lại, dù bước chân vẫn còn hơi khập khiễng. Cô ngồi bên bậu cửa sổ phòng y tế, đôi mắt không rời khỏi sân đại lễ, nơi những hàng quân đứng thẳng tắp như những rừng cây sắt thép.
Giữa hàng ngàn người, Tiêu Lăng Chiến xuất hiện như một tâm điểm duy nhất. Hôm nay anh không mặc bộ đồ rằn ri bụi bặm, mà khoác lên mình bộ quân phục đại lễ màu xanh thẫm phẳng phiu. Cầu vai mạ vàng lấp lánh dưới nắng, những tấm huân chương gắn trên ngực trái va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh theo mỗi bước chân uy nghiêm. Chiếc mũ kê-pi đội thấp, che bớt vầng trán rộng nhưng lại càng làm nổi bật sống mũi cao thẳng và khuôn hàm cứng nảy.
Mộc Miên sững sờ. Cô đã thấy anh lúc máu me đầy mình, lúc giận dữ gầm thét, hay lúc dịu dàng che chở cô trong mưa bão, nhưng chưa bao giờ thấy một Tiêu Lăng Chiến lẫm liệt và xa cách đến thế. Anh đứng đó, đại diện cho công lý, cho quốc gia, cho sự tôn nghiêm tối cao nhất của một người lính.
"Đẹp quá..." – Cô thầm thì, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như tiếng trống trận.
Ánh mắt Mộc Miên bắt đầu rực cháy. Nếu như trước đây cô yêu anh vì sự bền bỉ của một con sói đầu đàn, thì lúc này, cô khao khát anh vì sự uy nghiêm của một vị vua. Cô muốn chinh phục người đàn ông đang đứng ở đỉnh cao kia, muốn kéo anh từ bục vinh quang ấy xuống, để anh chỉ thuộc về riêng cô, thuộc về rừng xanh và những bản năng hoang dại nhất.
Tiêu Lăng Chiến đang đứng duyệt đội ngũ, bất chợt cảm thấy một luồng điện nóng rực quét qua người mình. Theo bản năng quân nhân, anh hơi liếc mắt về phía dãy nhà y tế. Từ xa, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Mộc Miên. Cô không còn khóc, cũng không còn vẻ sợ hãi của đêm bão. Cô đứng đó, đôi mắt rực rỡ như hai ngọn lửa nhỏ, nhìn anh bằng một sự chiếm hữu trần trụi và nồng nhiệt đến mức khiến anh thấy nóng bừng cả lớp quân phục chỉnh tề.
Lâm Huy đứng cạnh, khẽ ho một tiếng khi thấy đại tá của mình đột nhiên đứng sững lại mất vài giây. Tiêu Lăng Chiến nhanh chóng thu hồi ánh mắt, lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng nhịp tim dưới lớp huân chương kia đã bắt đầu rối loạn.
Lễ duyệt binh kết thúc, Tiêu Lăng Chiến bước về phía hậu trường để cởi bỏ lễ phục. Vừa đẩy cửa phòng nghỉ, anh đã khựng lại. Mộc Miên đã đứng đó từ lúc nào, lưng dựa vào tường, hai tay khoanh lại trước ngực. Cô nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt thèm khát không hề che giấu.
"Anh trông như một vị thần vậy, Tiêu Lăng Chiến." – Cô tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé chạm vào dải huân chương trên ngực anh, rồi lướt dần lên cổ áo cứng nhắc. "Nhưng tôi lại thích lúc anh mặc chiếc áo rách nát cứu tôi trong đêm hơn. Vì lúc đó, anh chỉ là người đàn ông của tôi, không phải của ai khác."
Tiêu Lăng Chiến nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô vào vách tường. Hơi thở anh nặng nề, mùi hương của lễ phục mới hòa quyện với mùi cơ thể nam tính tỏa ra nồng đậm.
"Đừng có quá đáng." – Anh gằn giọng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đôi môi đỏ mọng của cô.
"Tôi cứ quá đáng đấy." – Mộc Miên kiễng chân, ghé sát môi vào tai anh, thầm thì đầy khiêu khích. "Quân phục này rất đẹp, nhưng tôi càng muốn xem... lúc anh cởi nó ra vì tôi, anh sẽ trông thế nào."
Cơn giận và dục vọng bùng lên cùng lúc, Tiêu Lăng Chiến siết chặt vòng eo cô, dường như muốn nghiền nát đóa hoa dại bướng bỉnh này ngay lập tức.