Đêm hôm đó, một cơn bão rừng bất chợt đổ bộ vào vùng quân khu. Tiếng gió rít qua các khe cửa rợn người, mưa tầm tã như trút nước xuống những dãy nhà tôn xám xịt. Tiêu Lăng Chiến ngồi trong phòng làm việc, tập hồ sơ trước mặt vẫn dừng lại ở một trang duy nhất suốt hai tiếng đồng hồ. Hình ảnh đôi mắt đẫm nước và đôi bàn tay run rẩy thu dọn đống đổ nát của Mộc Miên cứ ám ảnh lấy tâm trí anh.
"Báo cáo Đại tá! Có sự cố ở khu nhà kho cũ phía sau đồi!" – Lâm Huy hớt hải chạy vào, người ướt sũng.
Tiêu Lăng Chiến bật dậy, trực giác quân nhân mách bảo có chuyện chẳng lành. "Nói!"
"Khu nhà kho đó bị sạt lở do mưa lớn. Tôi nghe lính gác báo lại... chiều nay thấy cô gái đó đi về phía đó hái thuốc..."
Chưa kịp nghe hết câu, Tiêu Lăng Chiến đã lao ra khỏi phòng. Anh phóng xe Jeep băng qua màn mưa trắng xóa, trái tim vốn dĩ luôn giữ được nhịp đập bình thản giờ đây lại treo ngược lên cành cây. Khi đến nơi, một phần vách đá phía sau kho đã đổ sập, vùi lấp lối vào duy nhất.
"Mộc Miên! Có nghe thấy tôi nói gì không?" – Anh gào lên giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng.
Tiếng đáp trả yếu ớt phát ra từ bên trong đống gạch đá đổ nát: "Tiêu... Tiêu Lăng Chiến?"
Không đợi đội cứu hộ đến, Tiêu Lăng Chiến dùng đôi tay trần quật cường bới từng tảng đá lớn. Máu từ mười đầu ngón tay anh rỉ ra, hòa lẫn với nước mưa lạnh lẽo, nhưng anh không cảm thấy đau. Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn, anh cũng tạo được một khoảng trống đủ lớn để chui vào.
Bên trong, Mộc Miên đang ngồi co quắp ở góc tường, chân trái bị một thanh gỗ lớn đè chặt. Gương mặt cô nhợt nhạt, toàn thân run cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Thấy anh, đôi mắt cô vụt sáng lên một tia hy vọng cuối cùng trước khi lịm đi.
Tiêu Lăng Chiến gồng mình nâng thanh gỗ lên, nhanh chóng bế thốc cô vào lòng. Đây là lần đầu tiên, anh thực sự chạm vào cơ thể cô mà không phải qua lớp vải quân phục dày cộm hay trong tình huống chiến đấu. Mộc Miên nhỏ bé hơn anh tưởng rất nhiều. Dù lớn lên giữa rừng già hoang dã, nhưng khi nằm gọn trong vòng tay anh, cô trông mong manh như một đóa hoa dại bị bão vùi dập.
Làn da cô nóng hầm hập vì sốt cao, mái tóc ướt sũng bết vào cổ. Để giữ ấm cho cô, Tiêu Lăng Chiến cởi chiếc áo khoác quân phục đẫm nước mưa, ôm chặt cô vào lồng ngực mình, dùng thân nhiệt của một người lính để sưởi ấm cho cô. Cảm giác da thịt chạm vào nhau giữa màn đêm lạnh giá khiến một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng anh.
Anh cảm nhận được nhịp tim yếu ớt của cô đập vào lồng ngực mình. Mùi hương cỏ dại quen thuộc trên người cô giờ đây pha lẫn mùi bùn đất và mùi máu khô, tạo thành một loại mùi vị khiến anh vừa đau lòng vừa khao khát chiếm hữu.
"Đừng chết... tôi cho phép cô ở lại. Mộc Miên, nghe thấy không?" – Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc vì lo sợ.
Trong cơn mê man, Mộc Miên vô thức rúc sâu vào lồng ngực rắn chắc của anh, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy cổ áo anh như sợ anh lại biến mất. Tiêu Lăng Chiến siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. Ở giây phút ấy, mọi rào cản về kỷ luật, mọi sự từ chối phũ phàng trước đó đều tan biến. Anh nhận ra, sự hoang dã của cô không phải là thứ anh cần thuần hóa, mà là thứ anh muốn dùng cả đời để bảo bọc.