MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 7

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 7

728 từ · ~4 phút đọc

Sau trận nắng cháy da thịt trên sân tập, Mộc Miên dường như vẫn chẳng hề biết rút kinh nghiệm. Thay vì nghỉ ngơi, cô dành cả buổi chiều lẻn vào bếp sau của doanh trại. Cô tỉ mẩn dùng những loại gia vị rừng hiếm hoi còn sót lại trong gùi, nấu một bát canh cá suối thanh mát và một đĩa rau rừng xào tỏi mà cô đã mất công leo lên ngọn đồi phía sau để hái. Cô nghe nói Tiêu Lăng Chiến dạo này thường xuyên bỏ bữa vì bận huấn luyện, trái tim hoang dã của cô thắt lại vì lo lắng.

Mộc Miên ôm hộp cơm còn nóng hổi, lặng lẽ đứng chờ trước cửa phòng làm việc của anh. Khi ánh đèn trong phòng vừa bật sáng, cô lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào.

Tiêu Lăng Chiến đang vùi đầu vào đống bản đồ tác chiến, cặp lông mày nhíu chặt đầy mệt mỏi. Ngửi thấy mùi thức ăn, anh ngẩng đầu lên, gương mặt lập tức đanh lại khi thấy bóng dáng quen thuộc.

"Tôi đã nói là đừng để tôi thấy mặt cô cơ mà?"

Mộc Miên bỏ qua sự lạnh lùng đó, cô tiến lại gần, đặt hộp cơm lên góc bàn làm việc khô khốc. "Anh ăn đi. Tôi đã canh lửa rất kỹ, cá suối này rất bổ cho người bị thương như anh."

Tiêu Lăng Chiến liếc nhìn hộp cơm, rồi nhìn vào đôi bàn tay đầy vết xước và những vệt đỏ vì phỏng hơi nước của cô. Sự quan tâm của cô giống như một mồi lửa nhỏ dẫm vào bãi mìn trong lòng anh. Anh không muốn mềm lòng, anh không thể để một cô gái không rõ lai lịch làm xao nhãng kỷ luật thép mà anh đã gây dựng suốt mười năm qua.

"Mang đi." – Anh nói, giọng không chút cảm xúc.

"Anh nếm thử một miếng thôi, chỉ một miếng..." – Mộc Miên kiên trì, cô mở nắp hộp cơm, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng.

Tiêu Lăng Chiến đột ngột đứng phắt dậy. Một luồng áp lực nặng nề tỏa ra khiến không khí như đông đặc lại. Anh vung tay, gạt mạnh hộp cơm khỏi bàn.

"Xoảng!"

Chiếc hộp nhựa rơi xuống đất, canh cá đổ lênh láng, những miếng thịt cá trắng nõn vương vãi trên nền gạch lạnh lẽo. Mộc Miên đứng sững người, đôi tay vẫn còn giữ nguyên tư thế bưng hộp cơm, giờ đây run rẩy trong không trung.

"Cô tưởng đây là cái chợ sao?" – Tiêu Lăng Chiến gầm lên, đôi mắt anh đỏ ngầu vì sự kìm nén. "Tôi không cần sự thương hại của cô, càng không cần mấy thứ đồ ăn rẻ tiền này. Cút ra ngoài ngay trước khi tôi tống cô vào phòng biệt giam!"

Mộc Miên nhìn xuống sàn nhà, nơi công sức cả buổi chiều của cô giờ chỉ là một đống hỗn độn dơ bẩn. Cô ngước nhìn người đàn ông mình hằng đêm mong nhớ, người mà cô đã không quản ngại nguy hiểm bám theo hàng trăm cây số. Trong mắt anh, cô không thấy một chút rung động nào, chỉ có sự chán ghét đến tột cùng.

Lần đầu tiên kể từ khi rời núi, đôi mắt của đóa hoa rừng vốn chỉ biết cười ngạo nghễ lại nhòe đi. Một giọt nước nóng hổi lăn dài trên gò má mật ong, rơi xuống nền đất, hòa vào bát canh đã nguội lạnh.

Mộc Miên không gào thét, không cãi vã. Cô chậm chạp quỳ xuống, dùng đôi bàn tay trần nhặt nhạnh từng mảnh hộp vỡ, thu dọn đống thức ăn thừa dưới cái nhìn lạnh lùng của Tiêu Lăng Chiến. Cô đứng dậy, đôi môi run rẩy mím chặt để không bật ra tiếng khóc.

"Tiêu Lăng Chiến... hóa ra anh không phải sắt đá. Anh là kẻ không có tim."

Cô quay người, chạy vụt ra khỏi phòng, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Tiêu Lăng Chiến đứng chôn chân tại chỗ, nhìn vệt nước mắt còn đọng trên nền nhà. Anh từ từ ngồi xuống ghế, đôi bàn tay đan vào nhau run rẩy. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau lạ lùng, còn khó chịu hơn cả nhát dao mà cô đã rạch lên da thịt anh đêm đó.