MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 6

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 6

777 từ · ~4 phút đọc

Tiêu Lăng Chiến đứng trên đài chỉ huy, đôi mắt lạnh lùng quét qua sân tập đang hầm hập hơi nóng của buổi trưa hè. Cái nắng miền biên viễn như muốn thiêu cháy lớp nhựa đường, không khí bị hun nóng đến mức biến dạng. Phía dưới sân, một bóng dáng nhỏ bé đang di chuyển đều đặn, lạc lõng giữa những toán lính đặc nhiệm đang huấn luyện cường độ cao.

"Vòng thứ mười hai," Lâm Huy đứng cạnh bấm đồng hồ, ái ngại nhìn vị chỉ huy của mình. "Đại tá, trời nắng thế này, đến lính tinh nhuệ còn dễ ngất. Cô gái đó... hay là thôi đi ạ?"

Tiêu Lăng Chiến không đổi sắc mặt, đôi bàn tay đan chéo sau lưng siết chặt đến trắng bệch. "Đã đột nhập vào doanh trại thì phải chịu kỷ luật như quân nhân. Cô ta muốn ở lại đây, vậy thì phải học cách tuân thủ."

Dưới sân, Mộc Miên mồ hôi nhễ nhại, làn da mật ong vốn khỏe khoắn giờ đỏ ửng lên vì nắng gắt. Chiếc áo vải thô dính chặt vào lưng, để lộ những đường cong thanh xuân đầy sức sống. Đôi chân cô bắt đầu rã rời, từng bước chạy trở nên nặng nề như đeo chì, nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía đài chỉ huy cao vút kia.

Mỗi khi đi ngang qua vị trí Tiêu Lăng Chiến đứng, cô lại cố sức ngẩng cao đầu. Cô không thấy đau khổ, ngược lại, cô cảm thấy hưng phấn. Sự trừng phạt này của anh giống như một cách anh thừa nhận sự hiện diện của cô trong thế giới của mình.

Vòng thứ mười lăm, đôi chân Mộc Miên lảo đảo. Cô vấp phải một hòn sỏi nhỏ, cả cơ thể đổ nhào xuống nền sân nóng bỏng.

Tiêu Lăng Chiến vô thức bước tới một bước, bàn tay bấu chặt vào lan can sắt. Nhưng trước khi anh kịp ra lệnh dừng lại, Mộc Miên đã chống tay xuống đất, chậm chạp nhưng kiên định đứng dậy. Cô dùng mu bàn tay quẹt đi vệt mồ hôi chảy vào mắt, rồi đột ngột ngước lên nhìn thẳng vào anh.

Trên gương mặt đỏ bừng vì kiệt sức, Mộc Miên nở một nụ cười rạng rỡ đến mức chói mắt. Đó không phải là nụ cười của kẻ cầu xin sự tha thứ, mà là nụ cười ngạo nghễ của một đóa hoa dại nở rộ giữa sa mạc khô cằn. Cô giơ hai ngón tay làm dấu chiến thắng, rồi lại tiếp tục sải bước chạy, đôi vai nhỏ bé vẫn thẳng tắp dưới cái nắng như thiêu như hóa.

Đám lính trên sân tập bắt đầu xôn xao. Họ nhìn cô gái nhỏ với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nể phục. Một quân nhân không khuất phục là chuyện thường tình, nhưng một cô gái mảnh mai lại có ý chí sắt đá như vậy là điều họ chưa từng thấy.

"Chết tiệt!" – Tiêu Lăng Chiến chửi thề một tiếng trong cổ họng.

Anh quay người đi xuống cầu thang gỗ, bước chân dồn dập đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Khi Mộc Miên vừa hoàn thành vòng thứ mười tám và định chạy tiếp, một bóng đen cao lớn đổ ụp xuống trước mặt cô, che khuất cả ánh nắng gay gắt. Một bình nước lạnh được chìa ra trước mặt, kèm theo giọng nói gắt gỏng quen thuộc:

"Ngừng lại ngay! Cô muốn chết ở đây để tôi phải viết báo cáo giải trình à?"

Mộc Miên dừng bước, lồng ngực phập phồng thở dốc, hơi nóng tỏa ra từ người cô khiến anh cảm nhận được rõ rệt. Cô không nhận lấy bình nước ngay mà nhìn anh, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi.

"Đại tá... tôi chạy xong... anh có cho tôi ở lại không?" – Giọng cô thào phào nhưng đầy thách thức.

Tiêu Lăng Chiến nhìn vào đôi mắt đỏ hoe vì nắng nhưng vẫn sáng rực của cô, cơn giận bỗng chốc biến thành một nỗi xót xa vô hình mà anh không muốn thừa nhận. Anh túm lấy cánh tay nóng hổi của cô, gằn giọng:

"Ăn cơm đi rồi cút về phòng. Đừng để tôi thấy mặt cô ngoài sân tập một lần nào nữa."

Nói xong, anh thô bạo nhét bình nước vào tay cô rồi quay đi. Mộc Miên nhìn theo bóng lưng anh, cô không thấy uất ức, mà chỉ thấy ngọt ngào. Cô biết, tảng băng của đại tá Tiêu không phải là không thể tan chảy, mà là nó đang bắt đầu rạn nứt dưới sức nóng của đóa hoa rừng này.