MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 5

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 5

853 từ · ~5 phút đọc

Doanh trại đặc nhiệm nằm biệt lập giữa một vùng đồi trọc, bao quanh là ba lớp hàng rào kẽm gai điện và hệ thống camera giám sát dày đặc. Đối với Tiêu Lăng Chiến, đây là thánh đường của kỷ luật; nhưng đối với Mộc Miên, nó chỉ là một cái "chuồng sắt" có phần hơi lắt léo.

Sáng sớm, khi tiếng kèn báo thức vừa vang lên, cả doanh trại bỗng xôn xao bởi một mùi hương lạ lùng. Không phải mùi mồ hôi trên sân tập, cũng chẳng phải mùi dầu súng, mà là mùi thịt nướng thơm nồng quện với hương lá mắc mật dại, len lỏi qua từng khe cửa sổ hầm hập nắng.

Tiêu Lăng Chiến bước ra từ phòng chỉ huy, gương mặt đanh lại khi thấy đám lính trẻ đang túm tụm quanh một gốc cây cổ thụ phía sau dãy nhà kho. Giữa vòng vây đó, Mộc Miên đang ngồi xổm, thản nhiên nhóm một đống lửa nhỏ ngay trên nền đất quân đội. Phía trên đống lửa là một con lợn rừng nhỏ đã được làm sạch, xiên qua một cành cây, mỡ chảy xuống than hồng xèo xèo.

"Đại tá tới!"

Lâm Huy hô lớn, đám lính lập tức tản ra, đứng nghiêm chỉnh nhưng đôi mắt vẫn không giấu nổi sự thèm luồng. Mộc Miên ngẩng đầu lên, gương mặt dính đầy tro than nhưng nụ cười lại rạng rỡ vô cùng. Cô giơ một miếng thịt vừa cắt ra, vẫn còn bốc khói nghi ngút về phía anh.

"Anh dậy rồi à? Tôi vừa săn được nó ở cánh rừng phía tây doanh trại đấy. Ăn thử đi, thịt lợn ở đây dai hơn trên núi một chút nhưng vị vẫn rất khá."

Tiêu Lăng Chiến nhìn đống lửa lem nhem trên nền đất sạch sẽ, nhìn con dao găm gỉ sét cô đang dùng để xẻ thịt, cơn giận dữ trào dâng khiến lồng ngực anh phập phồng. Anh bước tới, dập tắt đống lửa bằng một cú đá thô bạo, tro nóng bắn tung tóe lên đôi boots da của anh.

"Mộc Miên! Cô có biết mình đang ở đâu không?" – Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. "Đây là khu vực quân sự, không phải cái bếp của nhà cô. Ai cho phép cô đột nhập vào đây? Ai cho phép cô săn bắn trong khu bảo tồn quân đội?"

Mộc Miên đứng dậy, phủi phủi lớp tro trên váy, ánh mắt không có lấy một chút sợ hãi. "Tôi vào bằng lối hàng rào phía sau. Mấy cái dây kẽm đó không ngăn được tôi. Tôi chỉ muốn anh được ăn miếng thịt rừng tử tế, chứ đồ ăn trong cái khay sắt kia nhìn như cám lợn ấy."

Đám lính phía sau nghe vậy thì nín thở, có người không nhịn được mà khẽ run vai cười trộm. Tiêu Lăng Chiến cảm thấy uy nghiêm của mình đang bị thách thức nghiêm trọng. Anh túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía văn phòng, mặc cho miếng thịt rừng quý giá rơi lăn lóc dưới đất.

"Lâm Huy! Giam cô ta vào phòng thẩm vấn cho tôi. Lập biên bản về tội xâm nhập trái phép và hủy hoại tài sản quân sự!"

Mộc Miên bị anh lôi đi nhưng vẫn ngoái đầu lại hét lớn: "Tiêu Lăng Chiến! Anh là đồ cứng nhắc! Thịt tôi nướng cho anh mà anh dám đá đổ à? Anh có giỏi thì giam tôi cả đời đi!"

Bên trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, chỉ có một chiếc bàn sắt và một ngọn đèn vàng vọt. Tiêu Lăng Chiến đứng đối diện, hai tay chống xuống bàn, nhìn cô gái đang thản nhiên gác chân lên ghế.

"Cô tưởng tôi đang đùa sao? Tôi có thể tống cô vào tù."

"Anh sẽ không làm thế." – Mộc Miên chồm người tới, đối diện với ánh mắt rực lửa của anh bằng một sự tự tin hoang dại. "Anh cáu vì tôi làm loạn doanh trại, hay anh cáu vì trái tim anh vừa rung động khi thấy tôi chờ anh cả đêm bên đống lửa?"

Tiêu Lăng Chiến siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự thẳng thắn đến trần trụi của cô luôn là thứ vũ khí khiến anh mất phương hướng. Anh cúi thấp người, hơi thở nóng rực phả lên gương mặt cô, giọng nói gằn ra từng chữ:

"Đừng tự dát vàng lên mặt mình. Từ giờ đến chiều, cô ở yên đây cho tôi. Nếu còn một lần nữa tôi thấy cô trèo rào, tôi sẽ đích thân còng tay cô tống xuống giam ở hầm tối."

Anh quay lưng bỏ đi, tiếng cửa sắt đóng sầm lại vang vọng khắp dãy hành lang. Mộc Miên nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười. Anh giận dữ, nghĩa là anh bắt đầu để tâm. Với cô, sự lạnh lùng của anh chỉ là một lớp vỏ bọc, và cô sẽ lột sạch nó, cho đến khi anh chỉ còn biết nhìn vào một mình cô mà thôi.