MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tá, Đừng Chạm Vào TôiChương 4

Đại Tá, Đừng Chạm Vào Tôi

Chương 4

908 từ · ~5 phút đọc

Tiếng động cơ xe tải quân sự gầm rú phá tan bầu không khí tĩnh mịch của bìa rừng. Đoàn xe đặc chủng của đơn vị Tiêu Lăng Chiến đã tìm đến điểm tập kết sau hai ngày mất liên lạc. Anh đứng đó, quân phục chỉnh tề dù bả vai vẫn còn quấn băng trắng, gương mặt phục hồi vẻ lạnh lùng vốn có. Thuộc cấp của anh, cấp dưới thân tín nhất là Lâm Huy, chạy đến chào nghiêm, ánh mắt đầy lo lắng.

"Đại tá, may quá anh vẫn bình an! Chúng ta phải rút quân ngay, khu vực này vẫn còn tàn dư của bọn lính thuê."

Tiêu Lăng Chiến gật đầu, ánh mắt vô thức liếc về phía lùm cây rậm rạp phía sau. Kể từ lúc anh rời khỏi hang đá, Mộc Miên không xuất hiện thêm lần nào. Anh tự nhủ có lẽ những lời ngông cuồng của cô gái ấy chỉ là phút bốc đồng của một kẻ lớn lên giữa thiên nhiên hoang dã. Bước lên xe, anh khép lại cánh cửa thép nặng nề, ra lệnh cho đoàn xe chuyển bánh.

Xe chạy được khoảng mười cây số trên con đường mòn gồ ghề đầy sỏi đá. Tiêu Lăng Chiến nhắm mắt tĩnh dưỡng, nhưng một cảm giác bất an khó hiểu cứ đeo bám lấy anh. Anh đột ngột mở mắt, nhìn vào kính chiếu hậu.

Giữa bụi mù mịt của con đường rừng, một bóng dáng nhỏ bé đang phi nước đại trên lưng một con ngựa hoang màu nâu đỏ. Mái tóc của Mộc Miên tung bay trong gió, đôi mắt cô rực sáng đầy hưng phấn. Cô không hề có ý định dừng lại, dù đoàn xe đang chạy với tốc độ không hề nhỏ.

"Đại tá, có một cô gái đang bám theo chúng ta. Có cần dừng xe không ạ?" – Lâm Huy ngạc nhiên hỏi.

"Không cần. Cứ mặc kệ cô ta. Chạy ra khỏi địa phận rừng núi, cô ta sẽ tự khắc quay về." – Tiêu Lăng Chiến lạnh lùng đáp, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy khẩu súng trường đặt trên đùi.

Nhưng anh đã lầm. Mộc Miên không hề có ý định quay về. Khi con đường rừng bắt đầu nối liền với con đường nhựa dẫn về phía thành phố, con ngựa của cô bắt đầu thấm mệt, bọt mép sủi ra. Ngay lúc đoàn xe giảm tốc độ để đi qua một khúc cua hẹp, Mộc Miên thực hiện một hành động khiến toàn bộ binh lính trên xe phải đứng hình.

Cô buông dây cương, đứng thẳng trên lưng ngựa đang phi nước đại, rồi tung người nhảy vọt lên nóc chiếc xe tải cuối cùng của đoàn. Cú nhảy chuẩn xác và gọn gàng đến mức không gây ra một tiếng động lớn nào ngoài tiếng va chạm nhẹ của đôi boots da hổ xuống mui xe.

Tiêu Lăng Chiến ngồi ở xe dẫn đầu, nghe báo cáo qua bộ đàm mà gân xanh trên trán giật liên hồi. Anh ra lệnh dừng xe.

Cánh cửa xe mở ra, Tiêu Lăng Chiến bước xuống với gương mặt đen sầm. Mộc Miên đang ngồi vắt vẻo trên nóc xe phía sau, tay cầm một trái táo rừng thản nhiên cắn một miếng, đôi chân đung đưa như thể đang ngồi trên cành cây quen thuộc của mình.

"Xuống ngay!" – Anh gầm lên.

Mộc Miên nhảy xuống, đứng đối diện với anh giữa sự bao vây của hàng chục họng súng và những ánh mắt ngỡ ngàng của binh sĩ. Cô đeo một chiếc túi vải thô sơ qua vai, trong đó lấp ló vài loại thảo dược và con dao găm gỉ sét.

"Tôi đã nói rồi, anh ở đâu tôi ở đó. Rừng của tôi rộng, thành phố của anh chắc cũng không chật đến mức không chứa nổi một mình tôi chứ?"

"Cô có biết thành phố là nơi như thế nào không? Ở đó không có thú để săn, không có hang để ngủ. Cô sẽ chết vì lạc lõng đấy." – Anh tiến lại gần, cố dùng uy áp của mình để buộc cô chùn bước.

Mộc Miên ngước nhìn anh, nụ cười vẫn rạng rỡ và ngạo nghễ như ngày đầu: "Có anh để săn là đủ rồi. Tiêu Lăng Chiến, anh không đuổi được tôi đâu."

Nhìn bộ dạng lếch thếch nhưng ánh mắt lại kiên định đến cực đoan của cô, Tiêu Lăng Chiến nhận ra sự cứng nhắc của mình đang dần bị phá vỡ. Anh không thể bỏ mặc cô ở giữa đường quốc lộ, cũng không thể dùng vũ lực với người đã cứu mạng mình.

"Lên xe dẫn đầu." – Anh ném lại một câu rồi quay lưng đi thẳng.

Mộc Miên reo lên một tiếng, nhanh chân chạy theo sau anh. Khi bước vào khoang xe thơm mùi da mới và dầu máy, cô không ngồi vào ghế mà tò mò chạm tay vào mọi thứ. Tiêu Lăng Chiến ngồi cạnh cô, mùi hương hoang dã từ người cô át cả mùi khói xe nồng nặc. Anh nhìn ra cửa sổ, thầm nghĩ mình vừa mang về một rắc rối có thể đảo lộn cả cuộc đời binh nghiệp vốn dĩ bằng phẳng của mình.

Đoàn xe tiếp tục chuyển bánh, hướng thẳng về phía ánh đèn rực rỡ của thành phố, mang theo một đóa hoa rừng đầy gai nhọn vào giữa lòng sắt thép khô khốc.