Thôn Thanh Khê năm nay mưa thuận gió hòa, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Vân Niệm thức dậy khi sương mù còn giăng lối trên những tán lá trà. Nàng khẽ khàng rời giường, búi gọn mái tóc mây bằng một chiếc trâm gỗ đã cũ mòn, rồi bước xuống bếp.
Trong gian bếp nhỏ ám mùi khói bếp thân thuộc, nàng thành thạo nhào bột ngô, thêm một chút mật ong rừng mà Tiêu Thừa Dụ vừa lấy trên vách đá hôm qua. Mùi thơm ngọt lịm nhanh chóng lan tỏa.
Vân Niệm năm nay vừa tròn mười sáu, đôi mắt trong veo như nước suối đầu nguồn, làn da dù có chút sạm đi vì nắng gió nhưng vẫn không giấu được vẻ thanh tú, thoát tục. Nàng vốn là một đứa trẻ mồ côi, được bà nội nhặt về nuôi từ khi còn đỏ hỏn. Ba năm trước bà nội mất, nàng sống nương tựa vào ngôi nhà nhỏ này, cùng với người hàng xóm thanh mai trúc mã — Tiêu Thừa Dụ.
"Niệm Nhi, muội lại dậy sớm rồi."
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cửa. Tiêu Thừa Dụ đứng đó, thân hình cao gầy khoác chiếc áo vải thô màu xanh nhạt, trên tay là một bó củi vừa chẻ xong. Hắn là một thư sinh lưu lạc đến thôn này, dáng vẻ thanh mảnh, đôi bàn tay dù đầy vết chai nhưng ngón tay lại thon dài, nhìn không giống người làm việc nặng. Người trong thôn vẫn hay trêu, hai đứa trẻ mồ côi này nương tựa vào nhau, sau này chắc chắn sẽ thành một đôi.
Vân Niệm mỉm cười, đôi má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện: "Thừa Dụ ca ca, huynh vào ăn bánh đi. Muội có cho thêm mật ong đó."
Hai người ngồi bên chiếc bàn gỗ khập khiễng, chia nhau bát cháo loãng và miếng bánh ngô nóng hổi. Khung cảnh yên bình ấy tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi, cho đến khi một tiếng động lạ phá tan bầu không khí tĩnh lặng của làng quê.
Uỳnh... uỳnh... uỳnh...
Mặt đất rung chuyển. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét từ phía quan đạo vọng lại. Vân Niệm giật mình, chiếc bánh ngô trên tay suýt rơi xuống. Ở thôn nhỏ hẻo lánh này, cao lắm cũng chỉ có xe bò của trưởng thôn, làm gì có nhiều ngựa đến thế?
"Niệm Nhi, vào trong nhà, đừng ra ngoài!" Tiêu Thừa Dụ đột ngột đứng bật dậy, ánh mắt hắn vốn luôn ôn nhu giờ đây bỗng trở nên sắc lẹm, một tay hắn vô thức nắm chặt lấy chuôi con dao thái rau trên bàn.
Nhưng đã muộn. Một đoàn kỵ binh mặc giáp trụ sáng loáng, khí thế ngút trời đã dừng ngay trước cổng hàng rào tre thấp bé của nhà Vân Niệm. Những con chiến mã cao lớn, thở ra luồng hơi nóng hầm hập khiến những người dân thôn Thanh Khê tò mò chạy ra xem đều phải run rẩy lùi lại.
Giữa đám đông kỵ binh, một nam nhân trung niên mặc chiến bào đỏ thẫm bước xuống. Ông ta có gương mặt phong trần, một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống gò má, đôi mắt sắc như chim ưng nhưng lúc này lại tràn đầy sự run rẩy và đau đớn.
Ông ta nhìn chằm chằm vào Vân Niệm, nhìn đôi mắt, nhìn cái mũi nhỏ nhắn, rồi nhìn đến chiếc bớt đỏ hình hoa mai nhỏ xíu trên cổ tay nàng đang run rẩy cầm rổ rau.
"Giống... giống hệt nàng ấy." Giọng người đàn ông khản đặc.
Ông ta tiến một bước, Tiêu Thừa Dụ lập tức chắn trước mặt Vân Niệm, giọng lạnh lùng: "Vị quân gia này, nơi đây là dân gia thanh bạch, xin đừng làm loạn."
Người đàn ông không giận, ông ta nhìn Tiêu Thừa Dụ một lượt rồi dời tầm mắt về phía cô gái nhỏ đang nấp sau lưng hắn. Ông ta quỳ xuống, một cái quỳ khiến cả vùng đất Thanh Khê như chấn động.
"Mười lăm năm... ta chinh chiến phương xa, ai nấy đều bảo ta đã chết, nhưng ta không cam lòng! Ta tìm được mẫu thân con, nhưng bà ấy đã đi rồi... Niệm Nhi, ta là Vân Thiết. Ta là phụ thân của con!"
Vân Niệm đứng chết lặng. Phụ thân? Người phụ thân mà nàng vẫn thắp nhang trên bài vị gỗ suốt mười sáu năm qua? Người mà bà nội bảo đã hy sinh nơi biên ải không tìm thấy xác?
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi của bùn đất và cả mùi máu lửa chiến trận từ người đàn ông trước mặt. Trái tim Vân Niệm thắt lại, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc trào dâng.