Cả thôn Thanh Khê nổ tung trong những lời bàn tán. Người ta xì xào về việc "con bé mồ côi nhà họ Vân" bỗng chốc trở thành thiên kim tiểu thư. Mà không phải tiểu thư bình thường, phụ thân nàng là Định Quốc Đại Tướng Quân, người vừa lập công lớn ở biên thùy, được hoàng đế ban thưởng không biết bao nhiêu vàng bạc châu báu.
Vân Thiết không quan tâm đến những lời bàn tán đó. Ông ngồi trong căn nhà tranh rách nát của con gái, nhìn mái nhà dột nát, nhìn bát cháo loãng trên bàn mà lòng đau như cắt.
"Con của ta... bao năm qua con đã sống thế này sao?" Vân Thiết đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc bàn gỗ khập khiễng gãy làm đôi. "Lũ nô tài đó, chúng bảo con đã chết trong loạn lạc, ta suýt chút nữa đã tin chúng!"
Vân Niệm vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nàng đứng nép vào góc tường, đôi tay nhỏ bé đan chặt vào nhau. Nàng nhìn người đàn ông to lớn này, người đang cố gắng thu lại khí thế sát phạt để không làm nàng sợ, nhưng hơi thở của ông vẫn khiến căn nhà nhỏ trở nên chật chội.
"Ông... ông thực sự là phụ thân của tôi?" Vân Niệm lí nhí hỏi.
Vân Thiết lấy từ trong ngực áo ra một miếng ngọc bội vỡ đôi, hoa văn trên đó hoàn toàn khớp với miếng ngọc mà bà nội đã đeo vào cổ nàng trước khi qua đời. "Đây là tín vật định tình của ta và mẫu thân con. Niệm Nhi, phụ thân về muộn, để con phải chịu khổ."
Ông quay sang nhìn Tiêu Thừa Dụ, người nãy giờ vẫn im lặng đứng ở góc nhà. Ánh mắt của vị tướng quân già trở nên dò xét: "Còn cậu thiếu niên này là ai?"
Vân Niệm vội vàng lên tiếng: "Đây là Thừa Dụ ca ca. Nếu không có huynh ấy chăm sóc, muộn đã không sống được đến hôm nay."
Vân Thiết nghe vậy, ánh mắt đối với Tiêu Thừa Dụ mới bớt đi vài phần địch ý, nhưng vẫn hừ lạnh một tiếng: "Nhìn qua thì yếu ớt, tay trói gà không chặt. Niệm Nhi, phụ thân sẽ đưa con về kinh thành, ở đó có vinh hoa phú quý, có kẻ hầu người hạ, con không cần phải ở đây chịu khổ nữa."
Về kinh thành? Trái tim Vân Niệm khẽ run lên. Nàng nhìn sang Tiêu Thừa Dụ. Hắn vẫn đứng đó, dưới bóng râm của mái hiên, gương mặt ẩn hiện trong bóng tối khiến nàng không nhìn rõ biểu cảm.
"Thừa Dụ ca ca..." Nàng gọi khẽ.
Tiêu Thừa Dụ bước tới, bàn tay hắn đặt nhẹ lên vai nàng, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn như giúp nàng bình tĩnh lại. Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Thiết, giọng nói thản nhiên nhưng kiên định: "Đại tướng quân, Niệm Nhi đi đâu, tiểu sinh sẽ theo đó. Ta đã hứa với bà nội sẽ chăm sóc nàng cả đời."
Vân Thiết trợn mắt: "Cậu muốn theo con gái ta? Cậu có biết phủ Tướng quân là nơi nào không? Một thư sinh nghèo như cậu lấy gì mà nuôi con bé?"
"Tiểu sinh sẽ tham gia khoa cử, tự có cách lo cho nàng." Tiêu Thừa Dụ không hề nao núng trước áp lực từ một vị tướng quân dày dạn kinh nghiệm.
Vân Thiết cười ha hả, tiếng cười hào sảng nhưng đầy uy quyền: "Khá khen cho chí khí của cậu! Được, nếu Niệm Nhi đã muốn, ta cho cậu đi theo làm tùy tùng. Nhưng nếu để ta thấy con gái ta khóc một giọt nước mắt nào vì cậu, ta sẽ chẻ cậu ra làm đôi như chẻ củi!"
Ngày hôm đó, một đoàn xe ngựa sang trọng khác lại đến. Vân Thiết lệnh cho binh sĩ mang đến hàng hòm lụa là, trang sức, đồ ăn ngon chất đầy cả sân nhà. Những kẻ trước đây từng khinh miệt, chê bai Vân Niệm là "đứa trẻ không cha" giờ đây chỉ dám đứng xa xa, cúi đầu không dám thở mạnh.
Vân Niệm nhìn căn nhà nhỏ lần cuối. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời bình lặng của nàng đã thực sự kết thúc.