MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tướng Quân Đến Đón Ta RồiChương 3: HÀNH TRÌNH VỀ KINH

Đại Tướng Quân Đến Đón Ta Rồi

Chương 3: HÀNH TRÌNH VỀ KINH

713 từ · ~4 phút đọc

Hành trình từ thôn Thanh Khê về kinh thành kéo dài mười ngày. Vân Niệm được ngồi trong chiếc kiệu lộng lẫy nhất, bên trong lót lông cáo mềm mại, lò sưởi lúc nào cũng ấm áp. Đây là sự đãi ngộ mà nàng chưa từng dám mơ tới.

Phụ thân nàng, Vân Thiết, cưỡi con hắc mã đi ngay cạnh kiệu. Cứ đi được một đoạn, ông lại vén rèm lên hỏi: "Niệm Nhi, con có khát không?", "Niệm Nhi, con có mệt không?", "Niệm Nhi, bánh hoa hồng này là đầu bếp hoàng cung làm đấy, con nếm thử xem."

Vân Niệm nhìn chồng bánh kẹo cao ngất trong kiệu, dở khóc dở cười: "Phụ thân, con không ăn hết được đâu."

Vân Thiết xoa râu, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều: "Ăn không hết thì vứt, phụ thân không thiếu tiền. Con cứ ăn cho béo lên một chút, gầy thế này ta nhìn mà xót xa."

Trong khi đó, Tiêu Thừa Dụ được sắp xếp một con ngựa nhỏ đi phía sau đoàn tùy tùng. Vân Niệm thi thoảng lại lén nhìn ra sau, thấy hắn vẫn thư thái cưỡi ngựa, tà áo xanh bay bay trong gió, phong thái không hề giống một thư sinh nghèo đi theo hầu hạ, trái lại còn có phần cao quý hơn cả những tướng lĩnh xung quanh.

Đến tối, đoàn người dừng chân tại một dịch trạm. Vân Thiết muốn con gái nghỉ ngơi tốt nhất nên bao trọn cả căn nhà.

"Niệm Nhi, tối nay phụ thân canh cửa cho con, con cứ ngủ ngon." Vân Thiết vỗ ngực bảo đảm.

Vân Niệm nhìn người phụ thân to lớn của mình đang định nằm ngay cửa phòng nàng, vội ngăn lại: "Phụ thân, người cũng mệt rồi, về phòng nghỉ đi ạ. Có Thừa Dụ ca ca ở phòng bên cạnh rồi."

Nghe đến tên Tiêu Thừa Dụ, sắc mặt Vân Thiết lại tối sầm lại. Ông lầm bầm: "Cái tên tiểu tử đó... nhìn thế nào cũng thấy không thuận mắt. Niệm Nhi, con còn nhỏ, đừng để mấy lời ngon ngọt của đám thư sinh lừa gạt."

Vân Niệm đỏ mặt: "Thừa Dụ ca ca không phải người như thế."

Nửa đêm, Vân Niệm trằn trọc không ngủ được. Nàng nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài hiên định hít thở không khí. Bất ngờ, nàng thấy một bóng người đang đứng dưới gốc cây ngô đồng trong sân dịch trạm.

Là Tiêu Thừa Dụ. Ánh trăng soi rọi lên gương mặt hắn, khiến nó trở nên sắc sảo và lạnh lùng lạ thường. Hắn đang cầm một phong thư nhỏ, đưa cho một bóng đen vừa đáp xuống từ mái nhà.

"Truyền tin về cung, bảo họ dọn dẹp Đông Cung cho sạch sẽ. Ta sắp đưa người về rồi." Giọng hắn lạnh lùng, uy nghiêm, hoàn toàn không có vẻ gì là chàng thư sinh nghèo ở thôn Thanh Khê.

Vân Niệm đứng chôn chân tại chỗ. Hơi thở nàng dồn dập. Đông Cung? Chẳng phải đó là nơi ở của Thái tử sao?

Bóng đen biến mất nhanh như một cơn gió. Tiêu Thừa Dụ xoay người lại, bắt gặp ánh mắt bàng hoàng của Vân Niệm. Trong chớp mắt, vẻ lạnh lùng trên mặt hắn tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng quen thuộc.

"Niệm Nhi? Sao muộn thế này muội còn chưa ngủ? Gió lạnh lắm." Hắn bước tới, cởi áo khoác ngoài choàng lên vai nàng.

Vân Niệm run rẩy: "Huynh... huynh vừa nói gì? Đông Cung là sao?"

Tiêu Thừa Dụ im lặng một chút, rồi hắn khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai của nàng: "Niệm Nhi, ta đã nói sẽ chăm sóc muội cả đời. Dù là ở thôn Thanh Khê hay ở hoàng cung, lời hứa đó vẫn không thay đổi. Muội chỉ cần biết, ta vẫn là Thừa Dụ ca ca của muội."

Đúng lúc đó, tiếng hét của Vân Thiết vang lên từ căn phòng bên cạnh: "Tên tiểu tử kia! Đêm hôm khuya khoắt dám dụ dỗ con gái ta ngoài sân hả?"

Vân Thiết cầm theo thanh đại đao lao ra, Tiêu Thừa Dụ nhanh chóng kéo Vân Niệm ra sau lưng, mỉm cười đối diện với vị nhạc phụ tương lai đang bừng bừng sát khí.