Sau mười ngày ròng rã trên đường, cổng thành kinh đô cao lớn, uy nghiêm cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Vân Niệm. Nàng vén rèm kiệu, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc nhìn dòng người tấp nập, những cửa hiệu san sát nhau với đủ loại cờ hiệu rực rỡ. Tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản nhạc náo nhiệt mà một cô gái lớn lên ở thôn Thanh Khê chưa từng tưởng tượng nổi.
"Niệm Nhi, con đừng sợ. Đây là nhà của chúng ta." Vân Thiết cưỡi ngựa đi bên cạnh, giọng ông tràn đầy niềm tự hào.
Đoàn người dừng lại trước một phủ đệ lộng lẫy, trên cổng chính treo tấm biển đen chữ mạ vàng ròng: "Định Quốc Tướng Quân Phủ".
Vân Niệm vừa bước xuống kiệu, nàng lập tức cảm nhận được hàng chục ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Đứng đầu đám người nghênh đón là một phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, trang sức trên đầu lung linh nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. Đó là Liễu phu nhân – người được giao quản lý phủ trong những năm Vân Thiết đi chinh chiến, và cũng là mẫu thân của Vân Linh – nhị tiểu thư của phủ.
"Ôi, đây là đại tiểu thư thất lạc bấy lâu sao?" Liễu phu nhân tiến tới, dùng khăn tay che mũi như thể ngửi thấy mùi bùn đất trên người Vân Niệm. "Nhìn đứa trẻ này thật đáng thương, quần áo thô kệch, làn da thì sạm đi vì nắng gió. Người đâu, mau đưa tiểu thư đi tắm rửa, nhớ dùng hương liệu đắt nhất để tẩy bớt... cái mùi thôn quê ấy đi."
Vân Niệm mím môi, đôi tay bám chặt vào vạt áo cũ. Nàng cảm thấy mình giống như một con chim sẻ đi lạc vào giữa đàn công. Nhưng ngay khi nàng định lùi bước, một bàn tay ấm áp đã đặt lên vai nàng.
Tiêu Thừa Dụ không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào. Hắn mặc chiếc áo xanh giản dị, nhưng đứng giữa đám gia nhân phủ tướng quân, hắn vẫn toát lên vẻ cao quý khó tả. Hắn mỉm cười, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Phu nhân quá lời rồi. Niệm Nhi vốn là vẻ đẹp tự nhiên, thanh khiết như hoa sen đầu mùa, những loại hương liệu tầm thường kia mới làm hỏng mất linh khí của nàng."
Liễu phu nhân sững người, bà ta định mắng gã thư sinh hỗn xược này thì Vân Thiết đã hừ lạnh một tiếng: "Nói đúng lắm! Con gái ta không cần mấy thứ phấn son rẻ tiền đó. Liễu thị, từ nay về sau, viện của Niệm Nhi phải là viện tốt nhất, người hầu hạ phải là người trung thành nhất. Nếu ta nghe thấy ai dám nói một lời không hay về đại tiểu thư, ta sẽ cắt lưỡi kẻ đó!"
Sát khí của đại tướng quân khiến tất cả mọi người quỳ sụp xuống. Vân Niệm nhìn bóng lưng to lớn của phụ thân, rồi nhìn nụ cười trấn an của Thừa Dụ ca ca, nỗi sợ hãi trong lòng bỗng chốc tan biến.