Buổi tối hôm đó, Vân Thiết mở tiệc tẩy trần cho con gái. Ông muốn cả phủ biết rằng Vân Niệm là viên ngọc quý trên tay ông. Vân Niệm được diện một bộ váy bằng lụa vân mây màu hồng nhạt, mái tóc được búi tinh xảo, cài thêm trâm vàng lấp lánh. Khi nàng bước vào đại sảnh, ngay cả Vân Thiết cũng phải ngẩn người vì nàng quá giống người vợ quá cố của ông.
Tuy nhiên, bữa tiệc không hề bình yên như vẻ bề ngoài. Vân Linh – nhị tiểu thư vốn luôn được cưng chiều – nhìn bộ váy trên người Vân Niệm với ánh mắt đầy đố kỵ.
"Tỷ tỷ, ở thôn quê chắc tỷ chỉ biết cuốc đất và nấu cám heo đúng không?" Vân Linh che miệng cười, giọng nói đầy châm chọc. "Ở kinh thành này, nữ nhi nhà quyền quý phải biết cầm kỳ thi họa. Nếu tỷ tỷ không biết gì, e là sau này đi tiệc cung đình sẽ làm xấu mặt phụ thân mất."
Đám gia nhân xung quanh bắt đầu xì xào. Vân Niệm cầm đũa, nàng cảm thấy miếng thịt bò thượng hạng trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo. Nàng thật thà đáp: "Ta quả thật không biết vẽ tranh hay chơi đàn, nhưng ta biết phân biệt thảo dược, biết thêu thùa để tự nuôi sống mình. Ta nghĩ, làm việc bằng đôi tay mình không có gì là xấu mặt cả."
"Thứ thêu thùa rẻ tiền của thôn nữ thì ai cần chứ!" Vân Linh bĩu môi.
Lúc này, Tiêu Thừa Dụ – người được ngồi ở hàng ghế dành cho khách quý nhờ sự kiên quyết của Vân Niệm – thong thả đặt chén trà xuống. Hắn nhìn Vân Linh, ánh mắt sâu thẳm: "Nhị tiểu thư nói vậy là sai rồi. Thêu thùa là nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn và tâm hồn thuần khiết. Tôi thấy đường kim mũi chỉ trên áo của đại tiểu thư vô cùng sống động, có thần. Còn về cầm kỳ thi họa, nếu đại tiểu thư muốn học, tôi nguyện ý dạy nàng."
Vân Thiết đập bàn tán thưởng: "Hay! Nói hay lắm! Niệm Nhi của ta muốn học gì mà chẳng được? Ngày mai ta sẽ mời những bậc thầy giỏi nhất kinh thành về dạy con. Còn Linh Nhi, con lo mà rèn luyện lại bản thân đi, đừng có ở đó mà soi mói tỷ tỷ mình."
Vân Linh tức đến đỏ mặt, nước mắt chực trào ra. Liễu phu nhân cũng tái mặt vì bị mất mặt trước mặt người hầu.
Đêm đó, khi đi dạo trong vườn hoa để tiêu thực, Vân Niệm gặp Tiêu Thừa Dụ. Nàng nhìn hắn, khẽ hỏi: "Thừa Dụ ca ca, huynh... huynh thật sự sẽ dạy muội sao? Muội sợ mình ngốc lắm."
Tiêu Thừa Dụ bước tới, dưới ánh trăng, gương mặt hắn đẹp đến nao lòng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào đóa hoa mẫu đơn, rồi lại nhìn nàng: "Niệm Nhi, muội không cần phải thay đổi vì bất kỳ ai. Muội cứ là chính mình, những thứ còn lại, ta sẽ thay muội gánh vác."