Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng trang viên. Tiếng la hét thảm thiết của đám gia nhân phủ Thừa tướng vọng vào mật thất. Lâm Tố Tố giật mình, con dao trên tay rơi xuống đất.
"Kẻ nào... kẻ nào dám xông vào đây?"
Cánh cửa mật thất bị đá văng bằng một lực nghìn cân. Vân Thiết như một vị thần sát hiện ra giữa màn khói bụi, người ông đầy máu của kẻ thù, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục. Theo sau ông là Tiêu Thừa Dụ với thanh kiếm trong tay vẫn còn đang nhỏ máu.
"NIỆM NHI!"
Vân Thiết lao tới, dùng tay không bẻ gãy sợi dây thừng trói con gái. Nhìn thấy cổ tay nàng bị lằn đỏ vì dây trói, trái tim vị tướng quân già thắt lại. Ông ôm chặt nàng vào lòng, giọng run rẩy: "Đừng sợ, phụ thân tới rồi. Phụ thân tới đón con đây!"
Vân Niệm vùi đầu vào ngực cha, nước mắt tuôn rơi: "Phụ thân... con biết người sẽ đến mà."
Tiêu Thừa Dụ bước tới trước mặt Lâm Tố Tố. Cô ta đang co quắp dưới đất, run rẩy không thôi. Hắn nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh miệt nhất, giọng nói lạnh thấu xương: "Ngươi nghĩ phủ Thừa tướng có thể che chở cho ngươi sao? Từ ngày mai, kinh thành sẽ không còn cái tên Lâm gia nữa."
Hắn quay sang nhìn Vân Niệm đang ở trong lòng Vân Thiết. Hắn muốn ôm nàng, muốn xin lỗi nàng, nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của nhạc phụ tương lai, hắn chỉ có thể đứng lặng lẽ bên cạnh.
"Đại tướng quân, chuyện này ta sẽ đòi lại công bằng cho Niệm Nhi." Tiêu Thừa Dụ trầm giọng nói.
Vân Thiết hừ lạnh, bế thốc Vân Niệm lên: "Đòi công bằng? Con gái ta suýt chết dưới tay người của ngươi! Tiêu Thừa Dụ, ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không dọn sạch được đống rác rưởi này, đừng hòng bước chân vào phủ Tướng quân nữa!"
Vân Thiết bế con gái đi thẳng ra khỏi trang viên, mặc kệ hàng ngàn binh lính đang quỳ rạp dưới chân Thái tử.
Đêm đó, cả kinh thành rúng động. Phủ Thừa tướng bị niêm phong ngay trong đêm, Lâm Thừa tướng bị bãi chức vì tội dung túng con gái làm loạn, bắt cóc Quận chúa. Lâm Tố Tố bị đày ra biên ải, sống đời nô bộc.
Tại phủ Tướng quân, Vân Niệm đã bình an nằm trong chăn ấm. Vân Thiết ngồi bên cạnh giường, tay cầm bát thuốc đắng nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng. Ông thổi từng ngụm cho con gái uống: "Uống đi con, uống xong sẽ hết sợ. Có phụ thân ở đây, trời sập xuống phụ thân cũng chống cho con."
Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen vẫn đứng lặng lẽ dưới màn mưa. Tiêu Thừa Dụ đứng đó suốt cả đêm, không rời đi nửa bước, trái tim hắn đau thắt khi nghĩ về nỗi sợ mà nàng đã phải trải qua. Hắn thề, từ nay về sau, hắn sẽ biến mình thành một tấm khiên vững chắc nhất, bất kể ai, bất kể thế lực nào, cũng không thể chạm vào một sợi tóc của nàng lần nữa.
Tình yêu của họ, qua cơn sóng gió này, dường như không còn là những lời hứa hẹn đơn thuần, mà đã trở thành một lời thề sống chết có nhau.