Cỗ xe ngựa của Vân Niệm đi sâu vào một con đường mòn heo hút dẫn đến chân núi phía Tây. Sương mù bắt đầu dày đặc, che khuất tầm nhìn. Bất ngờ, một loạt tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mù mịt khiến ngựa hoảng loạn hí vang.
"Có thích khách! Bảo vệ Quận chúa!" Tiếng chỉ huy của đội trưởng hộ vệ vang lên giữa những tiếng đao kiếm va chạm chát chúa.
Vân Niệm ngồi trong xe, tim đập liên hồi. Nàng vốn là cô gái gan dạ, nhưng cảnh tượng máu đổ thực sự vẫn khiến nàng run rẩy. Nàng nắm chặt chiếc trâm gỗ trong tay, thầm gọi tên Tiêu Thừa Dụ.
Bỗng nhiên, một mũi tên tẩm thuốc mê xuyên qua rèm xe, cắm phập vào vách gỗ. Vân Niệm cảm thấy đầu óc choáng váng, trước khi ngất đi, nàng chỉ kịp thấy một bóng đen xông vào kiệu và bế nàng đi.
Khi Vân Thiết rời khỏi hoàng cung, ông cảm thấy mí mắt phải giật liên hồi – một điềm báo không lành. Vừa về tới phủ, ông thấy một tên lính hộ vệ mình đầy máu chạy về báo tin: "Đại tướng quân... Quận chúa... Quận chúa bị bắt đi rồi!"
"CÁI GÌ?"
Tiếng gầm của Vân Thiết làm chấn động cả phủ Tướng quân. Mặt ông đỏ bừng, gân xanh nổi đầy trên trán. Ông không nói một lời, vung tay cầm lấy thanh đại đao nặng hơn trăm cân, nhảy lên lưng ngựa.
"Tập hợp tất cả binh lính trong thành! Đóng cửa bốn cổng kinh thành lại! Tìm không ra con gái ta, ta sẽ đốt sạch cả cái núi phía Tây này!"
Cùng lúc đó, tại Đông Cung, Tiêu Thừa Dụ đang xem sớ thì nhận được tin dữ. Chiếc bút lông trên tay hắn gãy làm đôi, mực bắn tung tóe lên trang giấy trắng. Đôi mắt vốn luôn ôn nhu của hắn giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo cực độ, như băng tuyết nghìn năm.
"Ám vệ nghe lệnh!" Tiêu Thừa Dụ đứng dậy, khí thế đế vương bùng nổ. "Lục soát toàn bộ các trang viên của Thừa tướng phủ ở ngoại ô. Nếu thấy nàng bị thương dù chỉ một chút, ta sẽ cho phủ Thừa tướng tuyệt diệt!"
Lâm Tố Tố không ngờ rằng hành động của mình lại gây ra chấn động lớn đến thế. Cô ta chỉ định bắt giam Vân Niệm vài ngày, làm nhục nàng rồi thả ra để nàng không còn mặt mũi nào nhìn Thái tử. Cô ta không lường trước được rằng, sự bảo bọc của Vân Thiết và Tiêu Thừa Dụ dành cho Vân Niệm đã vượt xa mọi quy tắc chính trị.
Tại một mật thất dưới hầm trang viên, Vân Niệm từ từ tỉnh dậy. Nàng thấy mình bị trói vào ghế, trước mặt là Lâm Tố Tố đang cầm một con dao nhỏ với gương mặt vặn vẹo.
"Vân Niệm, để xem sau hôm nay, Thái tử còn muốn chạm vào hạng người dơ bẩn như ngươi không!" Lâm Tố Tố cười điên dại, đưa lưỡi dao sát vào mặt Vân Niệm.
Vân Niệm dù sợ hãi nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nói bình thản đến lạ lùng: "Lâm Tố Tố, ngươi thật đáng thương. Ngươi có tất cả nhưng lại không có được lòng người. Dù ngươi có giết ta, Thừa Dụ ca ca cũng sẽ không bao giờ nhìn ngươi lấy một lần."