Kể từ sau bữa tiệc tại phủ Thừa tướng, danh tiếng của Vân Niệm – Quận chúa Thanh Khê – vang xa khắp kinh thành. Người ta không còn cười nhạo nàng là "thôn nữ" nữa, mà bắt đầu ca tụng sự khéo léo và khí chất điềm đạm của nàng. Thế nhưng, sự nổi tiếng luôn đi kèm với tai họa.
Lâm Tố Tố sau khi bị bẽ mặt trước Thái tử đã trở nên điên cuồng. Cô ta không thể chấp nhận được việc mình thua dưới tay một cô gái lớn lên từ bùn đất. Tại gian phòng kín trong phủ Thừa tướng, Lâm Tố Tố đập nát những bình hoa quý, đôi mắt hằn lên tia máu: "Nó phải biến mất! Chỉ cần nó biến mất, Thái tử sẽ lại nhìn về phía ta!"
Trong khi đó, tại phủ Tướng quân, Vân Thiết đang ngồi trông chừng con gái thêu thùa. Ông nhìn những đường kim mũi chỉ tinh xảo của Vân Niệm mà lòng vừa tự hào vừa lo lắng. Ông biết, sự chú ý của Thái tử đối với con gái ông giống như một con dao hai lưỡi.
"Niệm Nhi, hay là phụ thân đưa con về biên ải nhé?" Vân Thiết bất chợt lên tiếng. "Ở đó gió cát một chút, nhưng không có những kẻ lòng dạ hẹp hòi như ở đây. Phụ thân có thể bảo vệ con dưới trướng mười vạn đại quân."
Vân Niệm dừng tay kim, mỉm cười dịu dàng: "Phụ thân, con biết người lo cho con. Nhưng nếu con chạy trốn bây giờ, chẳng phải sẽ làm danh tiếng của người bị vấy bẩn sao? Con không sợ họ, con có phụ thân và... và Thừa Dụ ca ca mà."
Nhắc đến Tiêu Thừa Dụ, đôi má nàng ửng hồng. Vân Thiết hừ mạnh một tiếng, trong lòng thầm mắng cái tên Thái tử "đào hoa" kia đã cướp mất trái tim con gái rượu của mình.
Vài ngày sau, một tin tức truyền đến: Bà nội của Vân Niệm – người đã mất và được an táng tại thôn Thanh Khê – thực chất có một người em trai thất lạc đang sống ở ngoại ô kinh thành, hiện đang lâm trọng bệnh và muốn gặp nàng lần cuối.
Vân Niệm nghe tin thì lòng nóng như lửa đốt. Dù bà nội đã mất, nhưng những người thân thuộc với bà đều là người thân của nàng. Nàng không mảy may nghi ngờ, lập tức xin phép phụ thân cho ra ngoại ô một chuyến.
Vân Thiết vốn định đi cùng, nhưng đúng lúc đó có tin khẩn từ biên thùy, ông phải vào cung gặp Hoàng đế gấp. "Con đi đi, nhớ mang theo hộ vệ tinh nhuệ nhất. Nếu có chuyện gì, hãy bắn tín hiệu ngay lập tức!" Ông dặn dò kỹ lưỡng rồi mới vội vã rời đi.
Vân Niệm lên xe ngựa, lòng đầy lo lắng cho người "ông thúc" chưa từng mặt. Nàng không hề biết rằng, phía sau bụi rậm bên lề đường, những đôi mắt đen tối đang dõi theo từng chuyển động của cỗ xe. Một chiếc bẫy tinh vi đã được giăng ra, nhắm thẳng vào trái tim của cả phủ Tướng quân và Đông Cung.