MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Tướng Quân Đến Đón Ta RồiChương 12: TIỆC NGẮM HOA

Đại Tướng Quân Đến Đón Ta Rồi

Chương 12: TIỆC NGẮM HOA

637 từ · ~4 phút đọc

Bầu không khí tại vườn mẫu đơn trở nên căng thẳng. Lâm Tố Tố ra lệnh cho người chuẩn bị giấy tuyên và mực thơm, sau đó yêu cầu mỗi người phải viết một bài thơ về hoa mẫu đơn và vẽ một bức tranh tương ứng.

"Quận chúa là khách quý, mời người khai bút trước." Lâm Tố Tố đưa ngòi bút về phía Vân Niệm, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.

Vân Niệm đứng dậy, thong thả bước đến bàn trà. Nàng nhìn những đóa mẫu đơn rực rỡ nhưng lại cảm thấy chúng quá giả tạo, giống như con người ở nơi này. Nàng không cầm bút lông để vẽ hoa, mà nàng lấy từ trong túi áo ra một bộ dao nhỏ – thứ mà nàng vẫn dùng để tỉa thảo dược ở thôn quê.

Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, Vân Niệm cầm một củ cải trắng lớn trên bàn tiệc, đôi tay thoăn thoắt đưa dao. Từng lát, từng lát mỏng như cánh ve bay ra. Chỉ trong vòng nửa nén hương, một đóa hoa mẫu đơn bằng củ cải sống động như thật, từng cánh hoa mềm mại, uốn lượn hiện ra trước mắt mọi người.

Chưa dừng lại ở đó, nàng dùng nước trà đậm màu thấm nhẹ vào rìa cánh hoa, khiến đóa hoa bỗng chốc có sức sống, đẹp một cách tự nhiên và thanh thoát hơn hẳn những đóa hoa thật trong vườn.

"Thơ thì ta không giỏi bằng các vị tiểu thư ở đây." Vân Niệm bình thản nói, giọng nói trong trẻo vang vọng. "Nhưng ở thôn Thanh Khê, bà nội dạy ta rằng: Đẹp nhất không phải là thứ trang trí trên giấy, mà là thứ có thể dùng đôi tay mình tạo ra để mang lại niềm vui cho người khác. Đóa hoa này tuy làm từ rau củ, nhưng nó thanh khiết, không tranh với đời, cũng giống như lòng người vậy."

Các tiểu thư kinh thành sững sờ. Họ vốn định chê nàng không biết chữ nghĩa, nhưng hành động tỉa hoa điêu luyện và lời nói đầy ẩn ý của nàng đã khiến họ cảm thấy mình thật nhỏ nhen.

Lâm Tố Tố mặt tái mét, cô ta định lên tiếng mỉa mai thì từ ngoài cổng phủ, một tiếng hô vang lên: "Thái tử điện hạ giá lâm!"

Tiêu Thừa Dụ bước vào vườn hoa, khí thế bừng bừng. Hắn không nhìn ai khác, chỉ tiến thẳng về phía Vân Niệm. Nhìn đóa hoa củ cải trên bàn, hắn bật cười, ánh mắt tràn đầy sự tự hào:

"Hoa đẹp, người lại càng đẹp hơn. Quận chúa Thanh Khê quả nhiên có tài hoa xuất chúng. Trẫm đã nghe nói có người lo lắng Quận chúa không biết cầm bút, nên đặc biệt mang tới đây bộ 'Tứ bảo phòng văn' từng được cố hoàng hậu sử dụng để tặng cho nàng. Ai có ý kiến gì không?"

Hắn liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt sắc lẹm như dao khiến Lâm Tố Tố và đám tiểu thư kia sợ tới mức đồng loạt quỳ sụp xuống, không ai dám thở mạnh.

Tiêu Thừa Dụ cầm lấy bàn tay Vân Niệm, nâng nàng dậy: "Niệm Nhi, phụ thân muội đang đợi ở ngoài phủ, ông ấy nói nếu ta không đưa muội ra trong vòng một khắc nữa, ông ấy sẽ tông cửa phủ Thừa tướng đấy. Chúng ta đi thôi."

Vân Niệm nhìn bóng lưng vững chãi của hắn, rồi nhìn về phía cổng phủ – nơi phụ thân nàng đang chống đao đứng đợi với vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy lo lắng. Nàng mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Hóa ra, dù ở đâu, nàng cũng luôn được bảo vệ bởi hai người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới này.