"Lâm Hy!!" Lâm Phong tức giận bật tung cánh cửa phòng Lâm Hy, còn chẳng hề gõ cửa, cứ thế bước vào.Lâm Hy còn nằm duỗi mình trên giường đầy biếng nhác, nghịch laptop và ăn hoa quả. Cô ta thấy Lâm Phong bước vào liền ngẩng mặt dậy, nhíu chặt chân mày. "Gì vậy? Ai cho cô vào phòng tôi không gõ cửa?"Lâm Phong cười lạnh. "Nói không biết ngượng mồm. Trong lúc tôi ở Thượng Hải, là cô tự tiện vào phòng tôi, xáo trộn hết đồ đạc. Cô có mục đích gì?""À..." Lâm Hy chu môi nhẹ, buông chiếc nĩa còn găm miếng táo cắn dở xuống, ngẩng mặt nhìn cô đầy khinh thường. "Tôi bị mất đồ, nghi cô lấy trộm, nên vào đó tìm thôi mà. Tôi đang cố gắng minh oan cho cô đấy."Một nụ cười lạnh hắt ra, Lâm Phong nhất thời ngao ngán không biết phải nói gì."Lâm Hy à... Rốt cuộc cô lấy bao nhiêu tự tin như vậy?" Lâm Phong ghé sát mặt cô ta, nâng cằm lên. "Đồ đạc của cô có cái nào đắt hơn của tôi à? Là cô luôn dòm ngó quần áo, túi xách, giày dép, trang sức mĩ phẩm của tôi cơ mà."