Bữa tiệc dần dần vãn bớt khách khứa, cũng sắp tới hồi kết thúc.Lâm Phong mỉm cười thanh lịch, tiễn chân từng vị khách lớn ra về. Được một lúc, khát nước quá, lại thấy có ly rượu ở cạnh bàn, toan cầm lên."Này." Chợt, một ly nước ép cam được đưa ra trước mặt cô, cùng với một giọng nói trầm thấp. "Đang khát sao lại uống rượu?"Lâm Phong tặc lưỡi nhìn Quách Dư Thành, nhận lấy ly nước, uống một hơi cạn sạch."Sao biết tôi khát?" Cô đỏng đảnh đẩy chiếc ly thủy tinh trống trơn cho anh, làm bộ hỏi."Nãy giờ cô dùng cái khuôn miệng đáng chết đó ngon ngọt dụ dỗ bao nhiêu nhà đầu tư cho cái dự án Lâm Thịnh cô đang đảm nhiệm. A Phong, cô cũng thật sự to gan, tôi là nhà đầu tư chính, cô muốn biến Lâm Thịnh to tới mức nào mà lôi kéo thêm người khác nữa?" Quách Dư Thành nâng mặt cô lên, cười gian tà.